Tình yêu vô tội

Tên Truyện: Tình yêu vô tội


Thể loại: Truyện teen, tình cảm hay


Nguồn: sưu tầm


Up Bởi: Vinaga.Net


“Vũ! Em yêu anh” âm thanh trong trẻo vui vẻ của cô gái vang lên, nàng chăm nhìn người đàn ông đối diện mình cười tươi rồi nói tiếp: “ Em nhớ anh”

Người đàn ông phía trước tuổi tầm 26, trên người mặc bộ âu phục màu đen trông rất lịch sự, có đôi mắt cương nghị cùng sóng mũi cao. Phải nói rằng người đàn ông này rất đẹp trai mà khí thế tỏa ra người anh ta làm ta có cảm gia được che chở, làm ta thật an tâm khi bên người này.


Chàng trai mà Ôn Thanh Thanh kêu vũ liền ngước nhìn cô ôn nhu nói


“ Sao em không nghĩ ngơi, để chuẩn bị cho ngày mai nữa”


“ Nếu không gặp anh em sẽ không ngủ được” Ôn Thanh Thanh nũng nịu nói.


Lôi Vủ mỉn cười : “ Trước ngày cưới mà gặp nhau em không sợ xui xẻo ư?”

Ôn Thanh Thanh lại mỉm cười : “ Không có gì chia cách hai chúng ta đâu”

Ôm Thanh Thanh là con của Ôn Thiệu Thuần, chủ tập đoàn điện tử có tiếng trong nước. mẹ nàng mất sớm, chỉ sinh có mình nàng. Ôn Thiệu Thuần rất yêu thương nàng nên dù ông ta giàu có cũng không lấy tái hôn. Ông cũng không muốn gã Ôn Thanh Thanh cho ai nhưng sau khi gặp Lôi Vũ, qua cách nói chuyện và năng lực của Lôi Vũ, ông rất hài lòng, ông tin hắn nhất định đùm bọc cho Ôn Thanh Thanh. Dù biết Lôi Vũ cha mẹ mất sớm, không người thân thích, gia cảnh cũng không khá giả gì nhưng miễn là con công chúa nhà ông thích là được, nên 1 năm trước ông đã cho Lôi Vũ và Ôn Thanh Thanh hứa hôn, chỉ chờ Ôn Tiểu Thanh học ra trường là làm đám cưới.


Nhưng vận xui ập đến, còn 3 tháng là đến đám cưới của con gái ông bị tai nạn máy bay mà thiệt mạng. Giờ đây tất cả tài sản giao cho Ôn Tiểu Thanh, với sự giúp đỡ và an ủi của Lôi Vũ mà Ôn Thanh Thanh nguôi ngoai nỗi đau mất cha. Nhưng một tiểu thư suốt ngày được sự đùm bọc của ba thì sao biết được chiến trường thảm khốc của thương trường? vì thế kết hôn với Lôi Vũ là biện pháp tốt nhất, vì nàng tin với năng lực làm việc của Lôi Vũ nhất định anh sẽ gánh vác được công ty.


Hôm nay cô diện một chiếc váy trắng, tóc chấm ngang vai. Nhìn cô thật đáng yêu, tinh nghịch đầy sức sống cô có một làn da trắng, đôi môi nhỏ xinh và nhất là nụ cười của cô luôn tươi sáng, mỗi khi cô cười như có một cơn giá mát làm âm lòng người. Ôn Thanh Thanh quả đúng là “ tiểu mỹ nhân” làm người ta say đắm và ánh mắt cô mỗi khi nhìn Lôi Vũ tràn ngập yêu thương và sủng nịnh. Thì ra khi yêu, làm người ta đẹp đến động lòng người vậy.


Lôi Vũ nhìn Ôn Thanh Thanh rồi mỉm cười : “ Trễ rồi công chúa nhỏ, để anh đưa em về nha”


Cô mỉm cười gập đầu, rồi bước lên xe cũng không quên câu vào tay anh, đầu đựa vào vai anh. Sáng mai sẽ là ngày đám cưới của cô với Lôi Vũ, Ôn Thanh Thanh không sao yên ổn tâm tư mà vội hẹn Lôi Vũ ta ngoài gặp.

Trước ngày cưới cô dâu và chú rễ thường tránh gặp nhau vì sẽ gặp điều không hay, nhưng Ôn Thanh Thanh không tin vào điều đó, cô tin dù cô chỉ 20 tuổi nhưng cô nhất định mang lại hạnh phúc cho Vũ. Nghĩ đến đó cô híp mắt cười, dựa vào vai anh mà thì thầm : “Sẽ không có gì chia cách hai chúng ta đâu”


Tay cầm vô lăng điều khiển xe, ánh mắt Lôi Vũ liếc nhìn Ôn Thanh Thanh dựa trên vai mình rồi lại nhìn về phía trước, đôi mắt chứa đầy sự phức tạp.


Người ta nói đúng, cô dâu là chính là người đẹp nhất trên thế gian này. Hôm nay Ôn Thanh Thanh mặc một chiếc váy cưới trắng rất đẹp, trên đầu nàng cài một chiếc vương miệng nhỏ. Trông nàng giống như một nàng công chúa, trên tay là một bó hoa cưới với chín bông hồng màu trắng, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cữu.


Trong lễ đường tiếng nhạc rền vang, khách khứa cũng đến đông đủ. Giờ đây chỉ đợi Lôi Vũ đến mà thôi, bất giác tưởng tượng cùng vũ thề với chúa trọn đời bên nhau, cô lại thấy mặt một mảnh phiến hồng.

Cô đợi, đã 30 phút trôi qua mà chú rễ chưa tới, mọi người bắt đầu xôn xao. Nàng vẵn mỉm cười chờ đợi, thầm trong lòng có khi nào kẹt xe không vì gia thông giờ rất hay ùn tắt.


1 h trôi qua…


Nàng bất chợt lo sợ, có khi nào Vũ xãy ra chuyện gì không? Không! Không thể được, nàng chấn an bản thân, nghĩ biết bao nhiêu lý do rồi nàng nhìn chúa, mong chúa phù hộ cho Vũ.


Thời gian cứ trôi qua, khác quan xôn xao rồi tiếng xì xầm, mà lòng nàng như lửa đốt vì nàng không gọi được cho vũ, nàng bắt đầu lo sợ.

Khách quan đã về gần hết, nàng nhìn quan thấy trợ lý Trịnh bước vào : “ Ôn tiểu thư, Lôi tổng sẽ không đến đâu, xin nàng trở về” trợ lý Trịnh nhắc nhở nàng, rồi thở dài.


“ Không….”


Nàng hét lên rồi chạy ra ngoài xe, hướng về Ôn thị, nhất định có chuyện với Vũ rồi, nên chàng không đến. Khi trợ lý Trịnh nói Vũ sẽ không tới vì Vũ không muốn lấy nàng, làm sao có thể, chúng ta yêu nhau đến thế cơ mà, nhất định có hiểu lầm gì.


Nàng chạy về Ôn thị, lúc này trên người vẫn là chiếc váy cưới trắng. Nàng vội lao vào thang máy rồi bấm số.


—–

“Ai nói độc nhất lòng dạ đàn bà, ta thấy độc nhất là đàn ông” giọng nói châm biến của Lan Tố nhìn về phía người đàn ông nói.

Hắn không nói gì chỉ mỉm cười mà nhàn nhả hút thuốc. Cửa phòng bỗng bật ra, bước vào là một cô gái gương mặt trắng bệch chạy vào phòng liền nhào vào ôm hắn:


“ Vũ! Ta cứ tưởng ngươi có chuyện. giờ không có gì ta vui quá” Ôn Thanh Thanh hớn hở cười. rồi tiếp “ Nếu không có gì, ta đi đến lễ đường thôi. Giờ vẫn còn kịp” nàng liền đứng dậy kéo tay áo nam nhân. Nhưng “ Bạt” một tiếng, nàng đã bị nam nhân đẩy xuống nên đất: “ Đến giờ ngươi vẫn chưa hiểu ư Ôn Thanh Thanh” tiếng nói rít mạnh. Hắn trừng trừng nhìn vào mắt nàng rối cười âm lạnh : “Những gì của ta thuộc phải thuộc về ta, Ôn Thanh Thanh ngươi có biết ta rất chán ghét ngươi không. Nhưng vì báo thù, ta phải làm vậy”


Mắt nàng đã không kìm lại, nước mắt dâng trào, nàng không tin, đến giờ nàng vẫn không tin Vũ đối nàng như thế. Nàng cắn căn hỏi hắn.


“ Tại sao”


“ Ngươi nên trách chính là cha ngươi đã tạo nghiệt này”


“Cha ta” nàng ngạc nhiên hỏi lại.


“ Đúng! Chính Ôn Thiệu Thuần cha ngươi.”


Hắn gần giọng nói : “ Ngươi có biết, chính người cha ngươi yêu thươn tôn sùng đã làm những chuyện gì không. Hắn là bạn thân của cha ta, làm nhà ta phá sản, cha mẹ ta vì uất ức mà thắt cổ tự tử. khi đó ta mới 12 tuổi, nhìn thấy cha mẹ ta chết thảm như thế, ta thề sẽ báo thù”

Hắn im lặng rồi nhìn ôn thanh thanh nói tiếp


“ Tiếc rằng hắn lại chết. hahaha.. nhưng vẵn còn có ngươi. Ôn Thanh Thanh ngươi phải chịu tất cả những tội lỗi mà cha ngươi gây ra”

Ta không tin, Ôn Thanh Thanh ngồi dậy. Nàng không tin những lời hắn nói. Nàng bịt tay, hét lớn :


“ Ta không tin”


Lôi Vũ nghiến răng, hắn hung bạo kéo cánh tay nàng xuống nói: “ Ngươi phải nghe, ngươi phải biết ta đã sống trong thù hận, chịu biết bao nhiêu nhẫn nhục để chờ ngày hôm nay”


“ Ngươi thật độc ác”


Hắn bước đến và nâng cằm nàng lên rồi nói : “ Một người sống trong nhung lụa như ngươi thì biết cái gì chứ, ngươi thật ngu ngốc” hắn lại cười tiếp : “ hắn chắc không ngờ sẳn nghiệp hắn gầy dựng một đời lại về tay ta, ngươi có biết khi cha ngươi chết, ta đã làm lại tất cả giấy tờ. Tài sản của họ Ôn ngươi giờ phải trả cho Lôi gia ta”


Ôn Thanh Thanh im lặng nhìn hắn, không nói gì. Nàng ngây ngốc nhìn người nam nhân nàng yêu. Có lẽ đây là mộng, ước gì đây là mộng nhưng sao tim lại đau thế này. Nàng lấy tay gạt nước mắt nhìn hắn rồi nói. “ Vũ! Ngươi có từng yêu ta thật lòng không”


Nghe nàng hỏi, hắn giật mình. Im lặng rồi cười lớn. Hắn kéo Lan tố vào lòng, hôn nàng nóng bỏng, tay hắn sờ khắp người Lan Tố, ân ân ái ái như trong phòng chỉ có hai người. một lúc sau hắn nhìn Ôn Thanh Thanh nói : “ Đó là câu trả lời của ta, ta chưa từng yêu ngươi”


Ngoài trời mưa vần vũ, mà lòng nàng cũng rối bời như nó. Mưa và nước mắt cứ đan xen nhau chảy trên khuôn mặt nhợt nhạt của nàng.


Từ khi Lôi Vũ nói không yêu nàng, hắn chỉ vì tiếp cận nàng, hắn chỉ vì báo thù thì lòng nàng đã tan nát.


Nhớ lại khi hắn nói ra những lời đoạn tuyệt đó, nàng vẫn ngây ngốc không phản ứng. hắn cười hẩy rồi rút trong túi áo đưa chưa nàng một tấm chi phiếu mà con số không nhỏ: “ Dù gì ta cũng không phải kẻ tuyệt tình” nói đoạn hắn đi về phía nàng chìa tấm chi phiếu “ Lấy nó và bắt đầu cuộc sống mới đi”


Nàng không cần, thứ nàng cần là tình yêu của Vũ, cuộc sống mới ư? Nàng gạt tay hắn, rồi chạy vụt ra ngoài trời đầy mưa.


Lan Tố nhìn nàng mà thấy thương tiếc, dù gì cũng là con gái nên đồng cảm nhưng biết sao giờ vì Ôn Thanh Thanh yêu một kẻ không nên yêu, tất cả điều thật trớ triêu. Nàng và Lôi Vũ là bạn từ nhỏ, nàng cũng chứng kiến gia đình hắn tan nát, ngày hắn du học trở về và nói muốn báo thù, xin nàng giúp cho hắn. Nàng là kế toán trưởng của công ty Ôn thị nên các vấn đề sổ sách điều có thể thay đổi dễ dàng mà hôm nay Ôn thị đã trở thành Lôi gia. Nàng thở dài rồi quay sang người đàn ông đó, nàng không biết trong mắt hắn nghĩ gì, nhất là bây giờ.

———–

Nàng phóng xe vun vút trong mưa, nàng không biết về đâu. Nàng giờ vẫn không tin đó là sự thật. nàng khóc, tiếng khóc nức nở xé lòng.


Nàng nhớ cách đây hai năm trước khi nàng 18 tuổi, nàng về nước khi học kỳ kết thúc. Nàng không báo cho ba biết vì muốn ba bất ngờ vả lại nàng muốn đi thăm thú thành phố một chút. Trên tay cọc cạc kéo chiếc va ly, nàng đi về hướng cây cầu để dể bắt xe. Trên cầu gió thổi to, thổi bay chiếc nón. Nàng đưa tay chụp thì mất thăng bằng tưởng sẽ té ngã nhưng lúc ấy có một bàn tay mạnh mẽ chụp nàng lại. Quay đầu thấy một chàng trai mặc bộ áo vét đen, lịch sự nhìn nàng mỉn cười.


“ Ôn tiểu thư, đến lúc về nhà rồi”


Thì ra đó là lôi Vũ, nhân viên công ty của ba. Thật là cái gì cũng không qua tầm mắt ba, rồi nàng hường mắt nhìn người lái xe kế bên. Anh thật anh tuấn, cương nghị, nhớ khi nảy bất giác màng đỏ mặt, Cũng từ phúc giây đó, nàng đã yêu Vũ, Vũ là chàng hoàng tử mà nàng yêu.


Nàng nhớ hăn nhìn nàng ôn nhu nói “ Thanh Thanh ta yêu nàng”


Nàng lại nhớ hắn nắm tay nàng, đeo vào tay nàng chiếc nhẩn “ Làm vợ ta nhé Thanh Thanh”

Nàng nhớ…. Nàng nhớ những ký ức ngọt ngào đó, nó như mới hôm qua mà thôi. Nàng cười lớn, chuyện cổ tích không bao giờ là có thật. thì ra đó là mưu tính của anh, nàng thật ngốc nghếch, anh đã làm một cái bẫy thật ngọt ngào mà cô chính là nạn nhân. Nàng hận hắn. ừ! Nàng cũng suy nghĩ thế nhưng sao nàng không thể hận hắn? vì têu hắn hay vì gia đình cô có lỗi với hắn? bao nhiêu suy nghĩ cứ bám lấy nàng. Nàng nghĩ mình thật may mắn, hôm nay nàng sẽ là người hạnh phúc nhất, nhưng ai biết chữ ngờ, nàng giờ đây có lẽ là người bất hạnh nhất.


Mưa cứ rơi và nàng cứ chạy, chạy như điên cuồng.


“Phanh” đầu nàng đập vào vô lăng, nàng nhước mắt nhìn, máu từ trán chảy ra làm nàng không thấy rõ. Một mảng tối kéo đến.nàng chỉ nghe tiếng người kêu rồi lúc sao im bật.

“ Tiểu thư.., tiểu thư…”


Chết ư? Cũng tốt. Chỉ có cái chết mới làm nguôi ngoai trái tim nàng. Ba mẹ Thanh Thanh đến với người đây.


Bốn năm sau


“Thôi tiểu thư, vì sao cô muốn đến công ty này làm việc?” người phỏng vấn hỏi, rồi nhìn cô gái đối diện phía trước, phải nói nàng rất đẹp, mái tóc dài bóng mượt, đôi mắt trong veo, và nhất là nụ cười nhẹ nhàng. Ở nàng toát lên khí chất tao nhã, làm người đối diện cứ dán chặt vào mắt.


Nghe người phỏng vấn hỏi nàng dịu dàng đáp “ Vì tôi muốn làm việc cho một công ty uy tín như công ty quý ngài. Và ở đây lương cao” nàng thành thật trả lời.


Phong Trực nghe nàng trả lời mà muốn phì cười, bộ dạng khi nàng nói trông thật đáng yêu, mặt nàng đỏ ửng. Thì ra ngoài vẻ bên ngoài dịu dàng trưởng thành nhưng bên trong nàng là một cô gái còn nhút nhát và trẻ con thế. Càng nói chuyện càng thấy cô gái thật thú vị.


Nàng đổ mồ hôi hột nhìn phong trực thầm trách nàng ngốc quá, sao lại nói lương cao chứ. Mà thật công ty G1, chuyên sản xuất linh kiện máy móc này có lương rất hậu hỉnh và công ty này phát lương lĩnh một lần một năm mà nàng đang rất cần tiền.


Nói đi nói lại, công ty G1 trả lương rất cao nhưng đòi hỏi nhân viên cũng vậy. không biết vị đối diện kia nghĩ sao nhưng mà phỏng vấn gần 1h mà chưa xong, công ty này quả thật phỏng vấn thôi cũng rất tỉ mỉ. Nàng đang hồi hộp đợi kết quả thì một giọng nói đánh gẫy.


“ Thôi tiểu thư, chúc mừng cô”


Nàng ngơ ngác thì phong trực bước ra, chìa tay ra nói:

“ Mong sau này chúng ta hợp tác vui vẻ, chào mừng cô đến G1, tôi là Lương Phong Trực, tồng giám đốc quản lý nhân sự của công ty”


Nàng vội đứng dậy, bắt tay Phong Trực, nở ra một cười


“ Cám ơn giám đốc Lương, tôi nhất định làm tốt công việc giao”


Hắn nhìn nàng cười “ Đừng khách sáo vậy, dù sao cũng là nhân viên công ty, cô cứ gọi tôi là Phong Trực”


“ Vậy anh cũng đừng gọi tôi là Thôi tiểu thư mà hãy gọi tôi là Tiểu Thần”


Sau đó nàng bước đi, phong trực cứ nhìn theo bóng nàng. Lấy tay sờ vào bàn tay thì thầm nói “Thì ra bàn tay mềm mại như thế”


Cô bước ra công ty định bắt xe về nhà thì nghe tiếng gọi


“Tiểu thần” quay đầu thì thấy một thanh niên bận một chiếc áo sơ mi, đang vẩy tay gọi cô. Cô chạy nhanh lại cười nói “ anh, sao biết em ở đây”


Chàng trai ôn nhu, mở cửa cho cô vào xe, bắt đầu lái rồi nói: “ Tình cờ anh thấy em bước ra thôi” thật ra anh biết cô hôm nay đi phỏng vấn ở G1 nên cố tình ở đây đợi, nhưng có đánh chết hắn vẫn không dám thừa nhận.

Tiểu thần nhìn anh nói: “ Báo cho anh tin hay nè, em được nhận vào làm thư ký ở công ty G1 rồi đó nha”


“ Vậy phải chúc mừng thôi” anh nhìn cô cười nói : “ Vịn chắc vào nha, anh tăng ga đây”

Chạy qua nhiều đường, qua nhiều con phố, rồi chạy xa ra nội thành. Một lúc sau đến được một căn nhà màu trắng, phía trước nhà có trồng rất nhiều hoa. Bên trong có một cái sân nhỏ, dưới gốc cây có một ông lão đã ngoài 60 đang đọc sách. Đó là cha của Thôi Trực Thụ và cũng là ba nuôi của Thôi Thần.


Thấy người bước vào, ông ngước mắt lên nhìn rồi nói. “ Hai đứa bây không đợi ông già này chết rồi về”


Thôi thần và Trực Thụ chạỵ đến ôm lấy cổ ông: ‘ Ba giận chúng con sao”


Ông xì một cái rồi nói “ Sao phải giận”


Lúc ấy cóm một phụ nữ trung niên bước ra, trên tay cầm một dĩa trái cây. Mỉm cười côm nhu nói: “ Thần, Trực ba con nhõng nhẻo đó, ổng ngồi đợi hai còn từ sáng”

“ Mẹ” cả hai cùng kêu, thôi thần đỡ đĩa trái cây, rối nói “ Mẹ ! con xin vào làm ở G1 rồi”

Bà ôn nhu ôm lấy đứa con gái nói : “ Vậy mở tiệc mừng thôi”

Hôm nay cả nhà quay quần ăn cơm thật vui, ba cứ nói liên hồi. Sau đó ông quay sang Thụ nói “ Thụ àh! Mày lên thành phố làm mà sao không dẫn đứa nào về, mong có cháu ẫm bồng lắm rôi”

Nhìn ba nói vậy, Trực Thụ mỉm cười “ Ba, đâu gấp vậy, con cần phát triễn sự nghiệp nữa mà”


“ Phát triển và lấy vợ không chung với nhau được àh” ông giận dữ nhìn Trực Thụ nói.

Anh im lặng không nói gì, ông quay sang Thôi Thần nói: “ Còn cô nữa, đi làm xa phải bào trọng sức khỏe đó, nếu thấy làm không được thì về”


Cô mỉm cười nói “ Dạ “

Bữa cơm vẫn tiếp tục với những tiếng ười, với sự đầm ấm. cô ước gì nó cứ mãi mãi thế này.


Sau bữa cơm tối, cô ra ngoài sân hít thở không trí trong lành. Đã bốn năm rồi, nhớ lại cái ngày cô bị tai nạn, cô tỉnh lại thì thấy mình trong bệnh viện. Cô buồn bã thấy bản thân không chết. người đâm cô chính là thôi Trực Thụ, anh đem cô vào bệnh viện, lo lắng cô từng ngày. Thấy cô buồn bã anh bên cạnh cô, biết cô tứ cố vô thân nên đưa cô về sống chung. Gia đình họ Thôi này thật tốt với cô, họ nhận cô làm con nuôi. Khi hỏi tên cô là gì cô cứ lắc đầu, cô không muốn nhớ cái tên đó, sau cùng cô đổi tên thành Thần và mang họ Thôi, ba mẹ thôi Trực Thụ là một nhân viên công chức mình thường giờ đã nghĩ hưu. Thôi trực thụ lớn hơn cô 3 tuổi, hiện làm giám đốc công ty xây dựng, lúc đầu anh muốn cô vào làm chung công ty nhưng cô từ chối vì không muốn có người nói cô nhờ vã anh.


Cô quyết định vào làm ở G1, ở đó lương cao có thể phần nào giúp tiền trang trãi cho hai bác vì lương hưu không có nhiều tiền. cô thấy cô nợ họ và đến lúc cô phải trã.

Cô mỉm cười, nhìn bầu trời đầy sao. Cô tự nhủ với lòng : “ Làm lại từ đầu thôi Thôi Thần à”

Trong nhà có đôi mắt sáng đang nhìn chăm chú cô, lặng lẽ quan sát cô cũng như lặng lẽ yêu cô.


Đến G1 làm cũng hơn một tháng, công việc cũng không vất vã gì nhiều, cô lại được Phong Trực hướng dẫn rất tỉ mỉ, nên phần nào cũng quen dần. Do đường về nhà xa nên cô mướn một nhà trọ cũng gần công ty, nhà trọ giá rẽ nên vật dụng bên trong cũng không nhiều, nhưng cô cảm thấy rất là đầy đủ.


Sáng như thường lệ vào công ty, thấy không khí khác thường. Thì ra công ty G1 đã ký kết hợp đồng chuyển giao cho người khác vì dạo này công ty làm ăn không thuận lợi, dẫn đến thua lỗ rồi phải bán.


Nhân viên ất: “Biết gì không? Công ty Thiên Hà sẽ thu mua công ty G1 đó”

Nhân viên giáp: “Tôi lo quá, không biết họ có sa thải nhân viên cũ không”

“…….”


Bao nhiêu lời bàn ra tán vào, chuyện này cô cũng có nghe nhưng không ngờ nhanh vậy, công ty Thiên Hà ư? Nghe nói đó là một công ty có công ty mẹ bên Mỹ, không ngờ họ lại thâu tóm được G1. Sau này họ có thể thao túng cả thị trường điện tử một cách nhẹ nhàng. Nàng thôi không suy nghĩ, chuyện của ai người nấy lo, cô chỉ biết hoàn thành tốt công việc mình mà thôi.


Đang ngồi nhập tài liệu vào máy thì có một giọng nói vang lên : “ Em làm việc chăm chỉ quá rồi đó, không thấy đói bụng sao?”


Tiểu Thần nhìn lên thấy Phong Trực đứng trước cửa, cô khoẻn miệng cười, rồi quay sang nhìn đồng hồ đã 12h trưa rồi.


“ Em làm nên quên” rồi cô đứng dậy cùng Phong Trực đến căntin, lựa chọn một bàn trống cả hai ngồi xuống ăn.


“ Em không ngờ anh cũng ăn cơm căntin ấy chứ?” Cô triêu chọc.


“ Anh cũng là người mà, sao không ăn ở đây được” Phong Trực cười cười


“ Tại bình thường thấy anh ăn ở ngoài nên thấy tò mò thôi”


Cô lê đểnh nói, vì từ khi Phong Trực hay ăn cùng cô thì cô thấy phía sau có nhiều ánh mắt đầy sát khí sau lưng vậy, làm sao ăn cơm vào.Thấy Phong Trực không trả lời, cô cũng không nói nữa. Một lúc sau Phong Trực bắt chuyện.


“ Em không tò mò hay lo sợ không công ty sát nhập công ty khác ư”


“ Em không thấy lo vì ông chủ nào cũng muốn nhân viên kiếm ra tiền cho mình thôi, nếu em làm tốt thì em không sợ đâu” dừng một chút cô nhìn Phong Trực rồi cười nói “ Vã lại nếu sa thải em thì em không có tiền mà trả lại công ty đâu”


Phong Trực lắc đầu, rồi nhìn cô nói tiếp: “ Ba ngày sau công ty G1 chính thức trở thành một phần của Thiên Hà, hôm ấy sẽ có cuộc gặp gỡ giữa nhân viên công ty và giám đốc mới, lúc đó em không được vắng mặt đó”


Cuối cùng ba ngày cũng thấm thoát trôi qua, hôm nay hội trường đông kín người. Đại diện tổng Giám đốc của Thiên Hà ông Lâm Đại Hải nguyên cố vấn công ty phát biểu vài câu, đại khái là đại vẫn giữ tất cả nhân viên G1 lại, nếu ai có năng lực tốt sẽ được chuyển về làm ở Tổng công ty. Công việc vẫn tiếp tục như trước, hôm nay cô có việc phải đến phòng Phong Trực đưa anh tài liệu, khi cô bước vào phòng thấy các nhân viên nhốn nháo. Thì ra có cuộc gọi từ nước ngoài mà Phong tổng không có đây. Xem thấy sắc mặt các cô thật khổ sở, Thôi Thần liền bước lại ra hiệu để cô nghe. Sau một hồi nói chuyện, cô buông máy nói lại nội dung: “ Công ty của Đức ngày mai sẽ đến công ty chúng ta bàn kế hoạch hợp đồng, họ đã thông báo 3 ngày trước. Hôm nay họ gọi để nhắc nhở lần nữa”


“ Chết rồi, Vy vy là người trực điện ở đây, cách đây 3 ngày trước cô ấy bị bệnh, đang nằm viện nên không nói chúng ta hay” Oanh Oanh nhăn nhó nói.


Lúc này Phong Trực bước vào thấy tình hình kỳ lạ rồi hỏi, sau khi nghe xong nội tình anh liền phân công:

“ Hồ sơ có thể tranh thủ làm hôm nay, ai có liên đến hợp đồng thì ở lại tăng ca” sau đó anh quay sang Thôi Thần “ Em biết tiếng Đức? trong hồ sơ xin việc em không có nói điều này”


Thôi Thần nhìn anh rồi trả lời “ Trước kia em có một thời gian sống ở đó nên biết chút ít thôi”


Phong Trực nhìn thôi thần rồi bạc môi vun lên nói : “ Chuyện tới nơi, giờ không kiếm phiên dịch liền được. “ Anh nhìn vào mắt cô rồi tiếp “ Chuyện này trông cậy vào em đó Thôi Thần”


“Em?” cô chỉ tay vào mình. Ngoài cái gật đầu của Phong Trực thì ánh mắt thiết tha của Oanh Oanh và một số nhân viên khách làm cô không từ chối được. Cô cuối đầu xuống “ Em xem lại từ điển về chuyên ngành máy móc vậy”


Hôm sau cô cùng Phong Trực ra sân bay đón khách đưa về công ty .Sau đó bắt tay vào làm việc. Vừa đi Phong Trực vừa nói “ Hôm nay có sự thay đổi lớn, do hợp đồng này quan trọng nên đích thân tổng giám đốc đến bàn bạc”. Thôi Thần nghe xong liền gật đầu, sau đó trò chuyện một số vần đề khác thì cũng đến phòng họp. Khi bước vào đập vào mắt cô là một dáng người quen thuộc, nam tử mặc một bộ âu phục màu đen lịch sự, mái tóc cắt gọn và đôi mắt cương nghị. Anh vẫn không hề thay đổi, chỉ khác trước là phong thái điềm đạm và phong trần hơn trước kia thôi. Thì ra Lôi Vũ là tổng giám đốc của Thiên Hà, cô nên cười hay nên khóc đây. Cứ tưởng không gặp lại vậy mà… quả là trái đất thật tròn. Trước kia khi cô dò tìm công ty Ôn thị sau này trở thành của Lôi thị thì biết công ty đã bán, Lôi Trực đi đâu không biết. Giờ đây cô hiểu thì ra hắn ra nước ngoài thành lập thiên Hà . Ai biết được chữ ngờ đâu. Cô ngạc nhiên rồi lo sợ, trong lòng cô không muốn gặp con người này.


Thấy bờ vai Thôi Thần run run, Phong Trực trấn an “ Em đừng áp lực quá, không có gì đâu”


“ Em không sao, chỉ vì lạnh thôi” cô cười nói.


Cô liếc nhìn thấy Lôi Vũ đang xem tài liệu, vẫn chưa nhìn thấy cô. Cô hít thở một hơi dài, bước đến bàn ngồi kế bên Phong Trực. Cô thầm nghĩ nghĩ mọi chuyện đã qua và cô không là Ôn Thanh Thanh nữa mà cô là Thôi Thần và cô không biết Lôi Vũ là ai cả. Cô trấn an mình, bình tĩnh nào Thôi Thần.


Trong thời gian làm việc, cô cảm thấy Lôi Vũ ngước nhìn cô nhưng chỉ thoáng qua, anh không có phản ứng gì khi nhìn thấy cô. Cô thấy mình thật lo xa, cô an tâm anh không nhận ra cô , bốn năm qua cô cũng thay đổi, tóc dài hơn và trên gương mặt không còn sự ngây thơ nữa. Thấy Lôi Vũ không có chút biểu hiện gì cô vừa vui mà lại vừa buồn. Tại sao buồn? vì anh không nhớ cô ư mà sao phải bận tâm chuyện đó. Thôi Thần ơi tất cả đã chấm hết từ đêm mưa đó, hôm nay ngươi là một kẻ nghèo chỉ biết kiếm tiền lo kế sinh nhai thôi.


Gần 2h sau buổi họp kết thúc, cô thở phào nhẹ nhõm . Cô an tâm anh không nhận ra cô.


Sáng hôm sau đi làm, được Oanh Oanh thông báo với cô là Lôi tổng muốn gặp cô. Cô đứng ở thang máy mà do dự . Anh nhận ra cô? Không thể nào, hôm qua biểu hiện anh rất tự nhiên không có bất kỳ biểu hiện gì khác lạ khi nhìn thấy cô. Do dự một hồi cô quyết định bấm số. Sau đó được một nhân viên dẫn đến một căn phòng lớn, cô biết đó là nơi làm việc của anh. Mà người đang ngồi xoay lưng kia chính là Lôi Vũ.


Thấy cô bước vào anh xoay người lại, nhìn cô rồi chỉ tay về chiếc ghế phía trước: “ Mời ngồi Thôi tiểu thư”


Cô nhìn hắn thăm dò, rồi bước vào ghế “ Ngài gọi tôi có gì không Lôi tổng”

Anh không nói gì, chỉ yên lặng nhìn cô, rồi nói “ Hôm qua cô làm việc rất xuất sắc, không ngờ G1 lại có một nhân viên giỏi vậy”


“ Ngài kêu tôi đến là chỉ khen tôi sao? Vậy cám ơn ngài. Nếu không có gì tôi xin đi” cô bước lên định đi, cô thật không muốn thấy anh.


“ Chậm đã thôi tiểu thư”


Hắn đứng lên bước ra ghế, cô sợ hãi lùi về sau với dự cảm chẳng lành. Hắn cười nói “ Làm gì cô sợ tôi thế, tôi có cảm giác cô đang muốn lẫn tránh tôi”

“Không có” cô quay mắt đi chổ khác, như che giấu tâm tư, thật sự cô muốn xa hắn, càng xa cáng tốt. Hắn bước gần thêm nữa, cô run sợ, mặt trở nên tái nhợt. Hắn thấy cô như thế rồi khoẻn miệng cười “ Thôi tiểu thư, trong lý lịch cô biết nhiều ngoại ngữ mà tôi thì đang cần, tôi chỉ muốn cô làm thư ký riêng của tôi”


“ Tôi…tôi..” cô lắp bắp nói “ Lôi tổng đánh giá tôi quá cao rồi, tôi thật không đảm đương nổi “ Cô khéo léo từ chối, làm sao cô có thể làm việc chung với hắn.


Hắn vẫn nhàn nhạt, bộ dáng hắn như một con hổ rình mồi thảnh thơi đùa giỡn “ Nếu chủ kêu làm mà từ chối, vậy cô nên viết đơn thôi việc đi” hắn ngừng lại nhìn cô cười “ Thôi tiểu thư, tôi có đọc trong bản hợp đồng nếu không hoàn thành nhiện vụ chủ giao thì bị đuổi việc và đền gấp 3 số tiền cô đã nhận”


Hắn thật ác độc, hắn vẫn thâm hiểm như trước kia. Chỉ có khác trước kia hắn không bao giờ dùng ánh mắt, hành động như vậy đối với cô. Hay bản chất này mới đúng là của hắn? Tiền bồi thường hợp đồng làm sao cô có trả đó là một số tiền không nhỏ, tất cả đưa cho ba mẹ mua đồ dùng sinh hoạt, còn lại cô dùng thuê căn nhà trọ đang sinh sống. Một ý nghĩ lóe lên hay mượn anh Trực Thụ, không được bây giờ anh ấy đang đầu tư làm ăn gì đó nghe nói còn thiếu tiền vốn, sao mình có thể mượn anh ấy đây. Cô không thể dựa vào anh ấy mãi


“ Đi hay ở là quyết định của cô ” hắn vẫn tiếp tục dùng giọng điệu đùa giỡn với cô

Chần chờ một lúc cô nhìn Lôi Vũ với ánh mắt kiên định “ Tôi làm”


Như nghe được điều hắn muốn, hắn mỉn cười rồi ra hiệu cho cô bước ra. Sau đó hắn bấm máy “ Đem kết quả điều tra của Thôi Thần đến đây cho tôi”


Quản lý công ty thông báo Lôi tổng sẽ ở lại công ty điều hành vì do công ty mới sát nhập nên còn rất nhiều thiếu sót và để ăn mừng công ty vừa ký hợp đồng thành công với đối tác nên công ty tổ chức một buổi gặp mặt cũng như giao lưu với nhau.


Cô định chuồn đi vì không thích sự náo nhiệt và nhất là gặp hắn, đang đi ra khỏi công ty thì gặp Phong Trực, anh mỉm cười “ Tiểu thần, tối nay nhất định đến đó”

Cô không biết nói sao, định mở lời từ chối thì Phong Trực tiếp “ Lần này em cũng có công đóng góp rất nhiều cho lần ký hợp đồng này, nên nhất định em không thể vắng”


Sau đó anh quay xe đi để lại một câu “ 7h anh đến đón em”


Chưa kịp phản ứng thì bóng xe của Phong trực mất hút , cô thì thầm “ Anh ta biết nhà mình sao?”


Tối đó cô quyết định ở nhà, đang nằm ngủ lim dim thì nghe tiếng còi xe, từ cửa sổ nhìn ra thấy Phong Trực ở đó mỉm cười. Cô than trời thế là trốn không thoát, cô đành sữa soạn qua loa rồi cùng Phong Trực đi. Buổi họp mặt được tổ chức ở một quán bar, vừa bước vào không khí rất sôi động, mấy cô nhân viên trong công ty ăn mặc khác ở công sở, nhìn đến chói lóa, lâu lâu lại thấy các cô liếc mắt về một phía. Nhìn theo ánh mắt thì biết đó là ai, các cô nhân viên thì thầm rỉ tai nhau, tổng giám đốc vẫn còn độc thân nên các cô điều mong sẽ được giám đốc để mắt đến để rồi hóa thành phượng hoàng. Dù biết các cô đag liếc mắt đưa tình nhưng hắn vẫn ngồi nhàn nhã uống rượu ở một góc bàn với thái độ an bình tự tại.


Phong Trực kéo cô đến một chiếc bàn, hỏi cô uống gì. Cô suy nghĩ đã đến quán bar thì uống rượu thôi, cô liền gọi một ly rượu, ở góc có một kẻ đang nhíu mày , từ lúc nào cô đã uống rựu Ôn Thanh Thanh?


Qua điều tra của hắn thì Thôi Thần chính là Ôn Thanh Thanh, sau khi gặp cô ở lần đó, hắn không dám tin vào mắt mình, hắn kích động nhưng lại cố kìm chế. Cô tỏ vẻ không quen biết hắn. Hắn biết cô là Ôn Thanh Thanh, trên đời này không có người giống nhau đến vậy, dù rằng cô đã thay đổi, dịu dàng và đằm thắm hơn xưa nhưng hắn không muốn vạch trần cô, nếu cô đã muốn thì cùng đóng kịch vậy.


Ngồi được một lúc thì tiếng nhạc khiêu vũ vang lên, các chàng trai trong công ty tranh thủ mời các người đẹp nhảy. Phong trực nhìn thôi thần rồi đưa tay “ Tiểu thần, nhảy một bản với anh nhé”


Cô nhìn anh cười, hôm nay cô mặc quần áo đơn giản sơ mi với quần dài, mặc như thế sao khiêu vũ được. Cô nhìn Phong rực cười nói “ Có bao giờ thấy người mạc quần dài khiêu vũ chưa”


Phong trực lấy tay vỗ trán, anh quên. Lúc đi đón thấy cô ấy mặc thế, anh có ý khuyên cô thay đổi nhưng cô vẫn nằng nặc mặc thế nên anh không ý kiến. Vậy cũng tốt, anh cũng không muốn nhìn thấy Thôi Thần ăn vận xinh đẹp quá.


Lúc này có tiếng nhốn nháo thì ra ra Lôi Trực bước ra và mời một cô nhân viên công ty nhìn kỹ thì ra là Tôn lệ , Tôn Lệ là một trong những người xinh đẹp nhất công ty. Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu hồng rất dể thương, trên đầu tóc bới cầu kỳ nhìn cô y như một nàng công chúa. Nhìn thấy lôi vũ đang nắm tay khiêu vũ với Lôi Lệ mà ai cũng ghen tỵ. Cô thầm cười, người đàn ông đó là người chỉ nên nhìn chứ không nên yêu. Hắn trước kia cũng nắm tay cô, đưa cô vào cõi thần tiên và chính đôi tay đó đã bóp chết cô. Tại sao cô lại nhớ chuyện trước kia, cô đã cố quên rồi. Cô không nên nhìn hắn nữa, cô quay mặt đi nơi khách nâng rượu uống.

“ Em đừng uống nhiều, để anh đưa em về” Phong Trực lo lắng nhìn Thôi Thần.

Cô nghe anh nói, nên cũng gật đầu vì cô cũng không muốn ở đây lâu.


Xem bon bon chạy trên đường, trên chiếc xe New Beetle convertible mui trần màu đen của Phong Trực, gió mát làm cho cô cảm thấy tỉnh táo trở lại, cô nhìn ngắm phong cảnh bên đường, mái tóc dài bị gió thổi tung bay, mùi tóc tỏa ra thật thơm. Bất chợt Phong Trực lấy tay vén mái tóc cô, cô ngạc nhiên quay sang nhìn anh. Phong trực bối rối giải thích “ Trên tóc em có vật dơ”


Cô mỉm cười “ Cảm ơn anh”


Sau khi đưa cô về nhà, khi đi anh không quên một câu “ Lần sau anh muốn thấy em mặc váy”


“Anh thấy chân em như vậy nhưng thật ra nó xấu như chân vịt ấy, sợ lúc đó anh chạy mất” nói xong cô chạy lên nhà. Anh nhìn theo lầm bầm “ Dù chân vịt anh vẫn thích”


Tối đó cô quyết định ở nhà, đang nằm ngủ lim dim thì nghe tiếng còi xe, từ cửa sổ nhìn ra thấy Phong Trực ở đó mỉm cười. Cô than trời thế là trốn không thoát, cô đành sữa soạn qua loa rồi cùng Phong Trực đi. Buổi họp mặt được tổ chức ở một quán bar, vừa bước vào không khí rất sôi động, mấy cô nhân viên trong công ty ăn mặc khác ở công sở, nhìn đến chói lóa, lâu lâu lại thấy các cô liếc mắt về một phía. Nhìn theo ánh mắt thì biết đó là ai, các cô nhân viên thì thầm rỉ tai nhau, tổng giám đốc vẫn còn độc thân nên các cô điều mong sẽ được giám đốc để mắt đến để rồi hóa thành phượng hoàng. Dù biết các cô đag liếc mắt đưa tình nhưng hắn vẫn ngồi nhàn nhã uống rượu ở một góc bàn với thái độ an bình tự tại.


Cô được làm thư ký giám đốc đã được gần một tháng, mọi chuyện cũng tiến triển tốt mà Lôi Vũ cũng không có bất kỳ biểu hiện gì nên cô an tâm hắn không nhớ cô. Cô nhớ có lần hắn nhìn cô chăm chú rồi nói cô rất giống một người quen. Cô bảo trên đời có rất nhiều người giống nhau. Hắn gật đầu và không nói gì nữa, ngoài công việc thì cô và hắn không có bất kỳ trao đổi gì khác.


Đang gõ máy tính thì Lôi Vũ đưa cô sấp tài liệu “ Xem cho kỹ, ngày mai đi công tác hai ngày với tôi ở thành phố X”


Cô chấn động, thành phố X chính là nơi trước kia cô từng sinh sống, nơi đó có quá nhiều kỹ niệm nên bốn năm nay cô không hề đặt chân tới đó nữa. Thấy mặt cô tái xanh, im lặng hắn nhìn cô


“ Sao? Có chuyện gì với cô àh”


“ Tôi không sao” cô bình tĩnh trả lời.


“ Tốt!” hắn nhìn cô khoẻn miệng đầy tà ý.


Chuyện gì có trốn cũng không trốn được chi bằng đối diện với nó, sáng hôm sau cô đến công ty đợi ở bãi đậu xe đợi xe của công ty. Một lúc sau có chiếc xe chạy đến mở của ra “ Mời Thôi thư ký vào xe” cô bước vào thì thấy Lôi Vũ đang ngồi băng phái sau. Cô định bước ra ngồi vào ghế trên.


“ Cô không thích ngồi cạnh tôi sao Thôi thư ký?”


Câu hỏi nghe có vẻ nghẹ nhàng nhưng trong đó đầy uy hiếp. Cô nhìn thấy mặt hắn như viết rõ rằng cô mà không ngồi với tôi thì cô chết đấy. Cô thở dài rồi bước vào trong xe, ngồi sát vào bên cửa sổ xe, lúc này nhìn cô như muốn dán chặt vào. Nhìn thấy bộ dáng sợ hãi của cô hắn nghếch mép cười.


Sau khi bàn bạc về đối tác các vấn đề thì trời cũng gần tối. Một ngày làm việc vất vã cô thấy mệt mõi nên ngã đầu ngủ thiếp đợi bác tài chở đến khách sạn. Khi nghe tiếng xe dừng hẳn, cô dụi mắt rồi bước xuống xe. Phía trước là một ngôi nhà xinh xắn có mái màu hồng. Phía trước có trồng những cây hoa hồng leo, đỏ rực cả một mảng. Cô đứng im há hốc miệng. Cảnh vật quen thuộc trước mắt hiện về, cô bối rối quay sang nhìn Lôi Vũ.


“ Sao không vào”


“ Chúng ta không phải nghỉ ở khách sạn sao?” Cô nhìn hắn kinh hãi hỏi.

“ Đây là nhà của tôi, hôm nay chúng ta nghỉ tại đây” Sau đó hắn đầy cổng bước vào mà cô vẫn còn ngây ngốc đứng bất động.


“ Sao còn đứng đó” hắn ra lệnh. Cô giật mình hoảng hốt, cô vội kéo va li bước vào. Bên trong mọi thứ vẫn không thay đổi chỉ có khác chủ nhân nó không phải là cô nữa.

“ Cô vào phòng đó ở tạm đi”


Nhìn theo hướng tay hắn chỉ, cô bước vào bên trong phòng. Đây chính là phòng cô trước kia, kia vẫn là cái bàn trang điểm màu hồng phấn, có chiếc gương hình trái tim.Cô bước ra ban công. Gió vẫn mát như thế, trong gió vẫn có mùi hương thoang thoảng của hoa hồng. Ngày trước cô rất thích đứng đây nhìn về phía cổng đợi Lôi Vũ. Nước mắt bỗng chảy xuống, thì ra mọi thứ tưởng chừng đã quên nay lại sống dậy. Mọi thứ cứ như ngày hôm qua, nhưng kỹ niệm vẫn là kỹ niệm nay tất cả đã đổi khác.


Đang chìm đắm trong những ký ức ngày xưa. Bỗng có tiếng gõ cửa “ Cộc. Cộc..”


Cô vội đưa tay dụi mắt, nhìn ra thì thấy Lôi Vũ đang đứng dựa vào cửa nhìn cô nói: “ Cô không thấy đói à, chuẩn bị đi. Chúng ta ra ngoài ăn”


Lôi Vũ đưa cô đến một nhà hàng rất sang trọng mà cô nhớ không lầm nơi đây là nơi trước kia cô cùng hắn thường đến ăn sao hay hắn có dụng ý gì, hay hắn biết thân phận cô, hay thật sự chỉ là một sự tình cờ.


Sau khi gọi món ăn, chúng tôi không nói gì với nhau, không khí im lặng nặng nề và u ám. Một lúc sao hắn mở miệng.


“ Cô đến đây lần nào chưa thôi thư ký?”


“ Chưa lần nào” cô cắm cuối ăn rồi trả lời


“ Nếu cô chưa đến lần nào, tôi ẫn cô đi vài chổ thăm thú” hắn vẫn tiếp tục bắt chuyện. Cô vẫn ăn mà không ngước măt lên nhìn hắn


“ Tôi mệt, Lôi tổng cứ đi không cần bận tâm đến tôi”


Thấy tôi không hứng thú nói chuyện, hắn cũng không có ý định bắt chuyện tiếp. Sau khi ăn uống xong chúng tôi trở về nhà ai về phòng nấy.


Sáng sớm thức dậy mắt nhắm mắt mở đã thấy Lôi Vũ nhàn nhã đọc báo ở phòng khách, chưa kịp bước đi thì một giọng nói của kẻ làm ông chủ vang lên:


“ Lất cái ly mickey rót tôi ly nước” Lôi Vũ vừa nhìn thấy thôi thần liền ra lệnh rót nước, đúng là ông chủ, chỉ biết bóc lột sức lao động của công nhân.

“ Của ngài đây”


Hắn bỏ tờ báo và chăm chú nhìn cô, cô thấy chột dạ, cô đã làm gì sai ư? Thôi thần bối rối nhìn lôi vũ. Hắn nâng ly uống nước rồi tiếp tục nhìn cô.

“ Tôi thấy cô giống như biết rõ ngôi nhà này vậy”


Cô giật mình nhìn Lôi Vũ, sao hắn nói thế. Cô nhìn thấy chiếc ly, trời! Đó là chiếc ly mà trước kia cô và Lôi Vũ thường uống chung, chỉ có cô và Lôi Vũ biết cái ly này tên Mickey.


“ Tôi đùa cô đó, mau chuẩn bị đi làm việc thôi”


công việc bàn bạc với đối tác tiến hành rất suôn sẽ nên hôm nay chúng tôi sẽ trở về, đêm qua do ngủ không ngon giấc cộng với câu nói của Lôi Vũ làm đầu óc cô cứ mơ hồ. Cô bước xuống bậc thềm thì loạng choạng hụt chân, sắp té ngã thì có một bàn tay đỡ lấy cô.


“ Cẩn thận thư ký Thôi” một giọng nói vang lên. Cô quay sang thì ra đó là trưởng phòng nhân sự của công ty đối tác, cô khoẻn miệng cười rối rít cám ơn trưởng phòng Hứa.


Trưởng phòng Hứa lấy tay gãy đầu, nhìn cô thấp giọng nói


“ Thư ký Thôi cho tôi xin số điện thoại liên lạc được không”


Cô mở mắt ngạc nhiên nhìn Hứa Văn Vỹ, chưa kịp nói thì tiếng xe hối thúc. Cô quay sang Hứa Văn Vỹ cười xin lỗi, thì tiếng xe ngày càng kêu như không kiên nhẫn.


“ Trưởng phòng Hứa, tôi xin lỗi anh có thể liên lạc với tôi qua số điện thoại công ty”


Nói đoạn cô chạy vội vào xe, nơi mà ánh mắt của Lôi Vũ đầy sự giận dữ


“ Xin lỗi, để Lôi tổng đợi lâu”


“ Không ngờ Thôi thư ký cũng có nhiều sức hút vậy”


Cô giận dữ, chuyện của cô không liên quan gì anh ta cả, đây là đời tư riêng bản thân cô. Trước kia tôi có thể yêu anh nhưng giờ cô và anh là hai giới tuyến khách nhau, nhưng làm sao cô có thể thốt những lời đó khi mà hắn giờ là ông chủ cô, là người cho cô miếng cơm manh áo. Cô nhẹ nhàng cười đáp


“ Cám ơn giám đốc quan tâm, tôi không còn trẻ nữa nên bây giờ đang kiếm đối tượng, nếu hợp ý có thể sau này kết hôn cũng không chừng”


Trên tay cần ly rượu lắc điều, đôi mắt hắn nhìn về phía khoảng không, thật không biết hắn đang nghĩ gì. Thấy hắn hờ hững như thế, mỹ nhân bước đến bên cạnh hắn, ngồi lên đùi hắn, dùng cơ thể ma sát vối hắn thân thể không xương ấy cứ như dán chặt vào hắn, âm thanh kiều mị làm người ta không thể không xao lòng.


‘”Lôi Vũ! Nãy giờ anh không nói gì hết vậy” vừa nói cô lại càng áp sát vào thân thể hắn, cọ ngậy hắn.


“ Thiên Kiều, hôm nay anh mệt” hắn không nhìn về phái mỹ nữ tên Thiên Kiều ấy mà nói


“Em nhớ anh lắm” cô vẫn tiếp tục nụng nịu hắn.


Hắn bỏ ly rượu xuống rồi ôm lấy mỹ nữ, ngấu nghiến môi của nàng, không ai nói chuyện chỉ có tiếng hoan ái phát ra từ căn phòng.


—————————-


Từ khi đi công tác về, không biết sao hắn lại ít nói hơn trước, trầm ngâm hơn trước. Cô nghĩ như thế cũng tốt, đối đối với cô giờ không là gì để bận tâm nữa vì hôm nay cô và Trực thụ về nhà, nghĩ đến đó cô lại thấy vui sướng. Công việc hôm nay Lôi tổng kêu làm tất cả điều hoàn thành xong, giờ cô chỉ ngồi nhìn đồng hồi và đợi tan ca thôi.


Đang ngồi hút sáo, thì cánh cửa trong phòng bật ra, bước vào là một cô gái rất xinh đẹp, thân hình quyến rũ và bốc lửa như một người mẫu. Trên người cô gái mặc nhìn là biết hàng hiệu mắc tiền và trang sức cứ lấp lánh. Cô vội đứng lên chào:


“ Xin lỗi tiểu thư có việc gì không”


Cô gái nhìn cô không trả lời, ánh mắt cô nhìn thôi thần cứ như soi mói. Một lúc sau cô gái nói:


“ Cô là thư ký mới của Lôi Vũ”


Cô gật đầu, cô gái bước lại gần nhìn cô rồi nói “ Tôi đến gặp Vũ”


“ Lôi tổng đang họp, xin tiểu thư đợi một chút” dù cô thấy hành động của vị tiểu thư này làm cô cảm thấy khó chịu nhưng cô vẫn nhàn nhã trả lời. Sau đó cô thông báo cho Lôi Vũ biết, nghe thấy có người tìm hắn liền kết thúc nhanh cuộc họp rồi trở về phòng. Vừa bước chân vào cô gái liền bước nhanh đến ôm lấy chặt cổ hắn, hôn hắn.


“ Vũ! Bất ngờ không” cô gái vẫn không buông mà lại càng tiếp tục màng tình yêu ngọt ngào. Lôi Vũ nhẹ nhàng gở tay cô gái


“Thiên Kiều, ở đây là công ty” dù được Lôi Vũ nhắc nhỡ nhưng cô vẫn cứ ôm, hôn Lôi Vũ rồi liếc nhìn Thôi thần. Cô lúc này không biết làm thế nào, vội nhìn hướng khác, mắt hường về phía đồng hồ lúc này đã điểm 5h. Cô hí hửng lấy túi xách tay bước ra khỏi phòng, nếu mà còn ở đó chứng kiến màng ân ân ái ái của hai người chắc cô chết quá.


” Thôi Thần, đi làm có gì vui không con?” ông Thôi ngồi đối diện ở ghế sopha nhìn cô cười nói.


cô mỉm cười nhìn ông yêu thương ” Không có gì đâu ba, ở đó mọi người điều tốt với con”


” Không làm được thì nghĩ, đừng gượng ép mình” cô quay sang thì thấy mẹ Thôi đem đĩa trái cây đặt lên bàn rồi nói tiếp ” Trực Thụ cũng phải chăm lo cho Thôi Thần đó”


Trực Thụ ngồi kế bên thôi nhìn xoa xoa đầu cô nói ” Yên tâm đi má, con sẽ chăm sóc Thôi Thần mà”


” Em có phải con nít đâu”


” Ha ha ha….Thôi Thần dỗi rồi kìa..”


Tất cả mọi người lại cười, tiếng cười giòn tan trong ngôi nhà ấm cúng và yên bình lâu lâu lại vang lên. Trong giấc ngủ mơ màng, cô ước mong sẽ bảo vệ được hạnh phúc này mãi mãi, bất giác cô mỉm cười.


Ngày nghĩ nhanh chóng kết thúc, cô ể oải đến công ty làm như thường, nhưng có một bất ngờ đối với cô là cái cô Thiên Kiều tiểu thư hình như ngày nào cũng đến công ty, rồi bám chặt lấy Lôi Vũ mà hắn cũng không nói gì. Lúc đầu cô thấy ngại nhưng sau rồi quen dần với hình ảnh đó.


Làm một thư ký ngoài giờ hành chính ra nếu không có gì thì về nhà, họa may lắm mới làm thêm ngoài giờ là cùng ăn cơm với đối tác nhưng công việc đó cũng làm tôi thấy thoải mái vì ngoài được ăn còn có thêm tiền tăng giờ mà thái độ của tôi đối với Lôi vũ vẫn thế, không có gì thay đổi vẫn là một chủ – tớ và hắn cũng vậy. Hôm nay cô có nhiệm vụ cùng Lôi tổng gặp đối tác kinh doanh, đối tác này rất quan trọng vì vụ làm ăn này ảnh hưởng rất lớn đến công ty. Trước kia có cùng gặp gỡ nhưng do còn vướng mắc nhiều trong bản hợp đồng nên lần này cô chuẩn bị rất thận trọng để tránh sai sót.


” Xong chưa! đến giờ hẹn rồi” Lôi Vũ hỏi cô.


” Dạ xong rồi ạh” cô ba tay bốn chân bỏ tài liệu vào túi rồi bước nhanh ra cửa, bộ dáng hấp tấp của cô trông thật buồn cười. Bước đến cửa mà không thấy lôi vũ có động thái bước đi, cô cũng không dám ” qua mặt” ông chủ, cô đứng lại nhìn vào hắn. Lôi vũ bước đến cô cô, cô lùi lại phía sau, thấy hành động đó hắn nhướng mày.


” Cô định đi gặp với đối tác với cái bộ dáng đó sao”


” Bộ dáng đó sao??? không lẽ cô rất nhếch nhác sao? chưa kịp suy nghĩ thì thấy bàn tay to của lôi vũ vuốt lại mái tóc cô. cô thấy có cái gì lạ trong cơ thể mình, xúc động ư? cô mỉm cười chấn an mình. cô lùi lại ” Để tôi “


Thấy hành động từ chối của cô, hắn bỏ tay xuống nhếch mép cười ” Không còn nhiều thời gian nữa được rồi”


sau cái màn giúp đỡ của “sếp ” cô và hắn không nói gì từ lúc lên xe đến chổ đối tác. Lôi Vũ cũng quả là có phong cánh chọn nơi mời khách. Nơi hẹn là một nhà hàng của Nhật với trang trí rất gọn gàng, lịch sự.


Tập đoàn An Dương cũng là một tập đoàn lớn kinh doanh bất động sản lớn, ngoài bất động sản công ty An Dương còn hoạt động nhiều lĩnh vực khác. Do mở rộng thị trường nên An Dương xây thêm nhiêu chi nhánh khác nên muốn mua một số thiết bị cho công ty. đây là một hợp đồng làm béo bở mà bất kỳ công ty nào cũng muốn có nên G1 không thể bỏ qua được.


Bước vào phòng đã thấy Dương tổng và thư ký nguyễn đã trước. Lôi vũ bước đến nở nụ cười và chìa tay ” Để ông đợi lâu”


” Tại tôi đến sớm mà” sau đó ông nhìn sang Thôi Thần “Thôi thư ký vẫn xinh đẹp như trước”


Cô nhìn ông mỉn cười chào, ông Dương là giám đốc công ty An Dương, nay đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng vẫn còn rất phong độ, điều tôi không thích ông ta là ánh nhìn của ông khi nhìn vào tôi, làm tôi cảm thấy khó chịu, đi bên ông còn có thư ký Nguyễn một gã với cặp kính dầy cộm, hắn y như chủ vậy, luôn nhìn người đối diện bằng cặp mắt soi mói khác thường.


Trước khi đợi phục vụ, tôi đưa tài liệu về bản hợp đồng cho đối tác để cùng bàn luận về các khoản mục lúc trước chưa thống nhất nhưng Dương tổng gập lại bản hợp đồng nhìn cô ” Chậm đã thôi thư ký, thời gian còn dài”


Ông nhìn tôi cười sáng lạn ” Từ lần gặp ở công ty tôi đã không thể nào quên thôi thư ký” ông đưa tay đón lấy ly rượu từ thư ký nguyễn ” Tôi có thể mời thôi thư ký 1 ly?”


Tôi biết uống rựu nhưng chỉ chút ít , tôi không muốn trước một buổi ký hợp đồng quan trọng mà xảy sơ xuất gì. Cô ra sức từ chối ” Cám ơn Dương tổng, thật sự tôi không biết uống rượu”


Ông cười không hờn giận vẫn tiếp tục nói ” Người không biết không có lỗi, Thôi thư ký không biết thì có thể tập” ông tiếp tục đưa ly mời.


Tôi lén nhìn về phía Lôi Vũ anh ta cũng không có biểu hiện nào, không lẽ anh ta trơ mắt nhìn nhân viên mình ở thế khó xử. Hừ, nực cười! một người bất chấp thủ đoạn như anh ta thì sao có thể từ bất kỳ thủ đoạn nào để có lợi cho mình nhất.


Cười khẩy, thôi thần đưa tay đón lấy ly rượu ” Tôi không từ chối thành ý dương Tổng”


Sau khi uống xong, ông ra mặt hài lòng. Lúc này thư ký Nguyễn tiếp lời ” Dương tổng thật sự rất ganh tỵ với Lôi tổng lắm”


Lôi Vũ nhếch đặt ly rượu xuống nhìn sang thư ký Nguyễn hỏi ” Vì sao”


” Lôi tổng tuổi trẻ vậy mà nắm được tài sản lớn trong tay, khí thế hào hoa lại rất nhiều nữ nhân hâm một, còn có một thư ký xinh như hoa lúc nào cũng bên người”


Nói xong thư ký Nguyễn nhìn về Lôi Vũ tiếp ” nếu có Dương tổng có được một bông hoa như vậy còn gì bằng”


Lôi Vũ nghe xong cười nhẹ ” Chỉ cần Dương tổng hài lòng, điều gì tôi cũng đáp ứng”


Nghe xong lời nói như mở đường Dương tồng bắt đầu tiến đến bên Thôi Thần ” Hôm nay đẹp trời, tôi có thể mời thôi thư ký tâm sự một đêm?”


Chưa kịp định thần thì Dương tổng nắm lấy tay cô, xoa xoa. Cô vội giựt tay trở về nhìn Lôi Vũ. Lôi vũ đứng lên nói ” Tôi có việc xin phép ra ngoài chút, có gì dương tổng cứ bàn bạc với thư ký của tôi”


” Hảo hảo, anh cứ lo việc mình đi”


Tôi vội đứng lên bước theo sao nhưng lại bị thư ký Nguyễn đứng chặn đường ” Thôi thư ký đi đâu, công việc chưa bàn xong mà”


Cô không biết ứng phó trước trường hợp này sao khi mà đại sắc lang trước mắt như muốn ăn sống nuốt tươi cô. Cô ra sức tránh né những hành động ” vô sỉ” của hắn.


” Xin phép tôi ra về ” cô bước nhanh ra cửa


” Cô về thì hợp đồng này không thành, cô phải chịu trách nhiệm tổn thất cho công ty, cô chịu nổi không”? hắn nhìn cô châm chọc nói


” Tôi không cần biết” cô bước tiếp ra ngoài cửa.


Gã thư ký vẫn tiếp tục đưa người chắn trước cửa ” Cô không biết hành động của Lôi Vũ bỏ ra ngoài là gì sao? hay cô thật ngốc nghếch không hiểu”


Trước mắt như có một tầng sương mỏng, thì ra hắn có thể vì tiền tài mà bất chấp tất cả. hắn bỏ rơi cô giữa bầy lang, nước mắt cưa kịp rơi thì thấy một bàn tay xa lạ ôm lấy eo cô. Cô gạt tay cố thoát nhưng không được, bàn tay dân đãng rơi từ từ xuống đưới, da đầu cô căng lên. Cô biết mình phải mau chóng thoát khỏi nơi đây. Cô cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, nguy rồi cô chợp nhớ đến ly rượi, rồi cô như chợt hiểu tất cả điều có âm mưu từ trước chỉ trực chờ cô sa chân vào. Trong lúc miên man cô thấy nụ cười nanh ác của lão ta. Cô ngã xuống và tiếng vãi bị người ta xé rách tung, nước mắt cô trào ra. Cô đang lúc trong tuyệt vọng thì cửa phòng bật mở.


” Hợp đồng không cần bàn nữa, chấm dứt từ đây” Lôi Vũ bước vào kéo Thôi Thần ôm vào người. anh lấy áo khoát khoát lên người cô rồi bước nhanh ra cửa, bỏ lại sự ngỡ ngàng và tức giận của Dương Thành Cơ.


Bước nhanh ra xe, anh kéo tay Thôi Thần vào xe, cô vẫn còn mê dại ” Xin đừng”


Dưới anh đèn đường, anh lặng lẽ quan sát cô Nhìn thấy khuôn mặt xin tươi ửng đỏ, trên cổ có những vết hồng. Anh tức giận “ chết tiệt” tay đập mạnh vào volang nhưng anh hề có cảm giác. Anh giang tay hất những lọn tóc mai đang che phủ mặt cô sang một bên “ Anh xin lỗi” anh nhấn ga cho xe chạy. Anh quyết định đưa cô về nhà, nghe có tiếng gọi thì thầm anh quay sang nhìn cô “ Em nói gì Thôi Thần”


“ Trực Thụ cứu em” cô đưa tay sờ soạng nắm lấy tay anh “ Trục Thụ cứu em”

Cái tên đó làm anh nỗi giận, anh nhíu mày giận dữ quay xe lại. Từ lúc nào cô đã gọi tên người đàn ông khác, từ lúc nào cô đã lãng quên anh, anh không cho phép điều đó.


Sáng sớm hôm sau cô thức dậy, cô nhớ chuyện tối qua liền cô vội nhìn cô, trên người cô vẫn mặc quần áo cô thở phào! Khoan nhưng đây không phải quần áo cô, trên người cô đang khoát một chiềc áo sơ mình. Cô bật dậy xem nơi đây là đâu. Không lẽ… cô bắt đầu hoảng sợ.


“ Cô đi đâu”


Nghe giọng nói cô quay sang thấy Lôi Vũ ăn mặc chỉnh tề tiến đến gần cô. Cô nhìn anh như cần một lời giải thích. Anh không nói gì nhìn về một phía. Theo hướng mắt anh, cô nhìn về chiếc giường trắng, nơi đó có một vết máu khô.


“ Bốp” tiếng bạt tay lên vang, nước mắt cô bắt đầu rơi “ Tên khốn, sao anh có thể làm vậy với tôi”


Bao nhiêu bực tức cô điều trút lên người anh, dùng đôi tay đánh lên người anh. Anh vẫn đứng đó cho cô trút giận, cô khóc thật to. Một vòng tay lớn ôm lấy cô, khuôn mặt cô áp vào khuôn ngực rộng lớn, nơi mà trươc kia cô từng hạnh phúc dựa vào. Cô đẩy anh ra nhưng không được anh càng ôm chặt cô hơn. Giọng nói Lôi Vũ như thì thào


” Em cứ trút giận hết đi Thanh Thanh”?

———–


Từ sau ngày anh vạch trần thân phận cô đã 3 ngày cô không đến công ty làm, anh hỏi thì phòng nhân sự báo cô xin phép nghỉ ốm. Anh biết cô đang lãnh tránh anh. Anh lấy điếu thuốc rít một hơi, những lọn khói bồng bềnh bay trong gió. Sao anh lại quá nóng vội, sao anh lại như thế. Tối hôm đó thấy cô tóc tai rối bời, bên khóe mắt còn động nước mắt. Tình cảnh trước mắt làm anh đau lòng, anh thật không muốn bỏ rơi cô, anh chỉ muốn cô cầu cứu anh. Vậy mà cô thà chống cự chứ quyết không một lời van xin anh. Anh giật mình sao anh còn quan tâm cô vì lòng thù hận ngày xưa hay vì anh còn yêu cô, rồi cô gọi tên người đàn ông khác. Từ lâu anh đã cố bỏ hình ảnh đó trong đầu, tưởng đã quên thế mà khi gặp lại thân ảnh nhỏ nhắn đó, thấy giọng cười ấm áp ấy nhưng những điều đó không dành cho anh nữa. mà dành cho người đàn ông điểm trai thường đưa đón cô ấy là ai còn đối với anh cô lại chỉ dành khuôn mặt lạnh lùng.


Nhìn lại vào kết quả điều tra người đàn ông đó là Thôi Trực Thụ, một kẻ có tài trong ngành xây dựng, đang thành lập một công ty xây dựng dù nhỏ nhưng rất có uy tính. Anh nắm chặt tay một tia lóe lên trong mắt ” Tôi không cho phép ai đối với tôi như thế”


Từ đếm hôm ấy, cô như người mất hồn lên xe Lôi Vũ trở về, thì ra hắn đã biết tất cả. cô cười cho sự ngây dại của mình, cứ tưởng thoát khỏi không ngờ càng lún sâu vào trò chơi của hắn. Cô mệt mỏi thở dài, nằm trên dường mà bất lực không biết phải làm sao, đang trong vòng suy nghĩ bỗng tiếng chuông reo vang, cô lê bước chân xuống giường bước ra mở cửa vừa nói


” Trực Thụ anh đến thăm sao không gọi em biết “


” Trực Thụ là anh hay người tình” giọng nói âm lãnh có chút giận dữ vang lên.


Cô hoảng sợ ngước nhìn lên, cô vội đóng cửa lại nhưng quá chậm. Lôi Vũ chận tay cô lại rồi đầy cửa vào đảo mắt nhìn khắp xung quanh.


” Khách đến nhà dù sao cũng mời nước chứ” anh tự tiện bước đến ghế sopha ngồi. Nhà cô đảo mắt là thấy hết, trước cái ghế sopha là cái ti vi, cách bức vách là nhà bếp và cái phòng ngủ chưa đóng, có thể biết chủ nhân vừa thức dậy .Quan sát căn phòng dù tiện nghi không đầy đủ nhưng trong phòng bày biện rất gọn gàng, đẹp mắt, ấm cúng, anh nhíu mày, Thôi Trực Thụ kia thường đến đây sao? cùng Thanh Thanh ở một nơi thế này.


Cô đứng chống tay ở cửa không nhúc nhích nhìn anh, lạnh nhạt nói

” Anh đến đây làm gì?”


” Sếp quan tâm cấp dưới không được sao, nghe phòng nhân sự nói em bệnh” anh nhàn nhạt nói.


” Tôi không sao” cô mở cửa có ý định đuổi anh về ” Từ nay về sao tôi không làm cấp dưới anh nữa “


Anh không nhúc nhích, vẫn ngồi im nhìn cô. cô thở dài về sự chậm tiêu của anh ” Là tôi sẽ viết đơn xin từ chức, anh hiểu rồi chứ. Mời anh về cho”


Anh đứng lên, bước gần đến cô, nhìn vào mắt cô, anh nhếch mép cười sau đó thật nhanh dùng tay đầy cửa đóng lại. Ép cô vào bức tường phía sau, làm cô không lùi được. Cô cuối mặt xuống lãnh tránh ánh mắt anh, anh nâng cằm cô buột cô ngước nhìn anh, nhìn thẳng vào mắt anh.


” Cô vì sao trốn tranh tôi”?


Cô ngước nhìn anh, khuôn mặt anh vẫn không gì thay đổi, vẫn như trước kia anh tuấn, kiên nghị làm cô yêu say đắm. Khuôn mặt đó cười khi bỏ rơi cô ở giáo đường và giờ đây khuôn mặt đó hỏi vì sao cô trốn tránh anh, cô phì cười ” Tôi không trốn tránh anh, giữa chúng ta không còn gì để nói. Anh đã trả được thù thì xin đừng dày vò tôi nữa”


” Chưa! như thế chưa đủ” anh âm lãnh nói ” Trước kia tôi nghĩ đã đủ nhưng từ khi thấy cô tôi lại thấy hình như tôi quá dễ dãi” sau đó Lôi Vũ ôm lấy cô, đầy cô xuống giường, mạnh bạo hôn cổ cô. cô vùng vẫy ” Anh muốn gì, anh hãy để tôi yên”


Cô bắt đầu khóc, cô không muốn chuyện như thế. Cô muốn điều quan trọng dành cho người quan trọng trong ngày quan trọng, cô không muốn nó vẩn đực bởi sự thù hận. cô khóc, nước mắt cô chảy dài.


Thấy ngực có gì ẩm ướt, anh ngước mắt nhìn người trước mặt môi tái nhợt, mắt nhắm nghiền. Anh thấy hối hận, anh sao mất bình tình thế này, ngày càng anh càng không thể kiểm soát bản thân của mình.


Anh bước khỏi người cô, đi rửa mặt. Quay trở về phòng thấy cô vẫn nằm im. Cô còn giận anh sao? anh lay cô dậy, thấy không phản ứng, anh đưa tay sờ trán.


” Nóng quá! Thanh Thanh em sao rồi”


Khi cô mở mắt thì trời cũng đã tối, cô ngước mắt nhìn. Quan cảnh trong phòng thật khác, cô bước xuống kiểm tra thì . giọng nói quen thuộc ngồi ở góc phòng từ bao giờ vang lên có phần vui mừng ” Em đã tỉnh”


” Sao tôi ở đây” cô nhìn lôi vũ hỏi.


” Em sốt, tôi đưa em đi chữa bệnh” anh thật tất trách, cô bệnh nặng thế mà không phát hiện, lại còn dùng hành động khiếm nhã thế với cô, vậy nên anh ngồi ở đây chờ cô tỉnh


” Đây là đâu” cô không nhìn lôi vũ mà tiếp tục quan sát hỏi


” Nhà tôi “

………


” Em định đi đâu”


“Về nhà”


“Em còn yếu hãy ở đây” anh giữ cô lại


” Đây không phải nhà tôi” cô lạnh nhạt nói.


Anh cười sau đó nắm tay cô đến trước ban công, bật đèn, trong phòng sáng chưng có thể quan sát mọi thứ rõ ràng. Cô không nói nên lời ” Em cứ ở đây Thanh Thanh, đây là nhà em, em thấy nó giống với nhà trước của mình không? khi về đây anh bày biện như lúc trước”


Căn phòng màu hồng mà cô rất thích, bàn trang điểm màu hồng nốt. Cô bước lại gần quan sát nơi này y như nhà trước cô từng sinh sống phía trước có cái ban công, có hoa hồng trồng đầy trước cồng và trong gió có mùi hoa thoang thoảng. Cô quay sang nhìn Lôi Vũ ” Anh đang giở trò gì, dù nó có giống thế nào thì giả cũng vẫn là giả. Cũng giống như tình cảm, sự đối trá luôn làm người ta ghê tởm”


Cô trừng mắt anh, như nói với anh tất cả những gì anh gây cho cô, làm sao cô quên được.


” Thanh Thanh.” Cô cắt lời anh “Thanh thanh đã chết rồi, chính anh giết cô ta, anh nhớ không?”


” Em hận tôi?”


Cô chợt dừng lại, cô tự hỏi cô có hận anh? ừ cô hận anh nhưng không biết sao tim cô lại đau thế này


” Tôi.. hận anh”


Lôi Vũ nhìn cô bật cười “Tốt em sẽ còn hận tôi nữa khi thấy cái này”


Anh đưa cô một hồ sơ rồi tiếp ” Khu đất này sẽ vào quy hoạch của công ty nhưng hộ này thật cứng đầu” nhìn cô tái nhợt anh nói tiếp ” Nhưng không có việc gì khó dễ cho tôi, một vụ cháy chẵn hạn hay đại loại một cái gì đó”


” Anh còn định phá hoại cuộc đời tôi đến thế nào” Cô giận dữ hết lớn.


” Tôi đang hứng thứ với các công ty thiết kế xây dựng lắm, nghe nói có một công ty đang rất cần vốn đầu tư. Nếu tôi..” anh nhìn cô và dùng hành động bóp chặt tay nói ” Cô nghĩ sao lời đề nghị ở đây”


” Anh là ác quỷ”


Tiếng cười trong đêm thống thoái vang lên


” Em sẽ biết tôi còn hơn cả ác quỷ “


Cuộc đời cô cứ thế không tài nào thoát khỏi Lôi Vũ, Lôi Vũ sắp sếp cô ở nhà và bắt cô ngừng làm việc ở công ty. Đứng trước căn phòng rộng lớn nhưng chỉ mình cô, đây là cách anh trả thù cô sao. tiếng chuông điện thoại reo vang, nhìn màng hình thấy người gọi Trực Thụ, cô vội bật máy, bên kia đầu dây giọng nói lo lắng hỏi ” Sao anh gọi em không được, em đang ở đâu? anh đến nhà sao không thấy”? Cô mỉn cười nhẹ nhàng nói ” Em đang ở chổ bạn ở ít ngày, do gấp nên không gọi báo anh, làm anh lo lắng em xin lỗi”


” Khi nào em về?”


” Em ở ít ngày sẽ về, có gì em gọi báo anh ngay” cô vẫn dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói với anh nhưng cô thật không biết đến bao giờ mới có thể thoát khỏi ngôi nhà này khi Lôi Vũ dùng gia đình hiện tại uy hiếp cô.


Bên kia đầu dây giọng nói trầm ấm của Trực Thụ tiếp ” Vậy nếu có gì em gọi anh, dạo này công ty có nhiều vấn đề giải quyết nên không chăm sóc em được”

Khóe mắt cô cảm thấy cay ” Em lớn rồi mà, anh đừng lo cho em nhiều như con nít thế”


Đang trò chuyện thì nghe tiếng mở cửa cô vội vàng nói qua loa rồi cúp máy thì cũng là lúc Lôi Vũ bước vào. Thấy trên tay cô cầm chiếc điện thoại vẻ mặt sợ hãi nhìn anh. Anh mỉm cười rồi đi đến thôi thần, đưa tay lên trán cô


” Hết sốt rồi”


Cô lãnh tránh anh, trãnh tránh sự đụng chạm hai người, anh nhíu mày, cô không thích anh đến thế sao? anh xoay người cởi chiếc áo khoát vắt lên kệ áo, nới lỏng cà vạt vừa thực hiện những động tác đó anh tiếp “nếu đã khỏe, em chuẩn bị đi ăn tối với tôi”

Cô nhìn anh rụt rè nói “ Có thể cho tôi về nhà thăm gia đình chứ, tôi nhớ họ”


“ Chuyện đó tính sao” anh không quan tâm nói.


“Lôi Vũ tôi xin anh” Cô tiếp tụ nài nỉ


“Đi ăn rồi tính tiếp”


“ Ăn xong anh cho tôi về?” Cô vẫn cố nài nỉ


“ ừ” anh qua loa nói


Lôi Vũ đưa cô đến một nhà hàng sang trọng, chúng tôi bước vào liền có người bước ra tươi cười phục vụ


” Chổ ông lôi chúng tôi đã chuẩn bị xin mời theo tôi” vứa nói anh hầu bàn vừa kính cẩn dẫn đường.


Bên trong nhà hàng không có khách, tôi ngạc nhiên nhìn quanh. người hầu bàn như hiểu ý cười nói ” Ông Lôi đã bao hết bổn tiệm trong đêm nay, tôi chắc nghĩ là vì tiểu thư xinh đẹp này”


Không tỏ vẻ ngạc nhiên, anh ta đối với phụ nữ thật biết lấy lòng. Chiếc bàn ăn chuẩn bị sẵn có thắp sẵn nến, trên bàn đầy hoa hồng trắng, một người đánh chiếc piano màu trắng. Biết miêu tả thế nào nhỉ ngoài hai chữ lãng mãn, xinh đẹp. Lôi Vũ kéo ghế mời cô ngồi, cô ngoan ngoan ngồi xuống. Sau khi an vị xong, phục vụ bắt đầu dọn thức ăn, toàn những thức ăn ngày kia tôi thích. vẫn không một biểu hiện trên mặt, thôi thần cắm cuối ăn. trong bửa ăn không ai nói gì ngoài anh phục vụ giới thiệu các món ăn.


” Xin quý khách có cần dặn dò gì thêm không” sau khi đã bưng hết các món ăn , phục phụ dùng giọng kính cẩn hỏi


Lôi Vũ phất tay, người phục vụ hiểu ý lui về phía sau. Một khoảng trống trong phòng chỉ có cô và anh.


” Tôi rất chán sao?” lôi vũ nhìn cô hỏi

Cô vẫn cuối đầu không trả lời, Lôi Vũ tiếp tục âm lãnh hỏi ” Tôi không muốn một búp bê vô hồn “


” Vậy đừng uy hiếp tôi và hãy trả tự do cho tôi” cô mở miệng lạnh lùng nói


Anh cười ” Nhưng thà là một búp bê thì tôi vẫn muốn cô ở đây với tôi”


” Anh muốn gì ở tôi, chuyện chúng ta đã hết anh đã trả thù tôi như thế chưa đủ sao?, búp bê ư? với anh tôi chỉ là đồ vật mà thôi” cô chua xót nói


Anh không biết nói sao với cô, không khí trở lại im lặng. Anh muốn trả thù ư? từ lâu anh đã không còn nghĩ đến chuyện đó. vậy sao anh lại giữ cô bên cạnh vì sự độc tài của hay hay gì khác. Anh đưa tay lên ngực rồi nhanh chóng đưa tay xuống, dù bất cứ lý do gì thì anh chỉ muốn cô bên cạnh anh. Thà cô cứ lạnh nhạt với anh như thế này còn hơn khi nhắm mắt anh lại thấy cô cười với kẻ khác mà nụ cười đó không dành cho anh nữa.


Buổi ăn kết trong im lặng, mỗi người đeo đuổi theo suy nghĩ khác nhau. Kẻ muốn chạy và một kẻ muốn nắm bắt, thôi thì cứ đợi bánh xe vận mệnh của họ mà thôi.


Sau khi dùng cơm xong anh cùng cô trở về nhà. Anh mở cửa cho cô ra nhưng cô vẫn ngồi đó, nhìn anh “ Anh hứa sẽ cho tôi về nhà đúng không”


Dừng bên chiếc xe anh nhìn cô giọng âm lãnh “ Cô chỉ muốn gặp thằng anh trai của cô chứ gì”


“Liên quan gì đến anh” cô giận dữ, cô muốn gặp ai là chuyện của cô, sao anh lại giận dữ với cô.


Nghe lời cô nói lôi vũ không khách khí nắm tay kéo thôi thần, tay cô hằn những vét đỏ. Lôi Vũ keo cô lên lầu, quẳng cô lên giường. Anh cời áo khoe cơ thể cường tráng. Cô sợ hãi “ anh được được đối xử tôi nhứ thế” lời nói chưa dứt cô đã bị ôm trọn, chiếc áo từ lúc nào bị cưởi phăng. Trước mắt anh Đôi ngực sữa màu tuyết trắng của nàng không hề được che đậy lộ ra trong mắt Lôi vũ, đôi mắt anh dường như nổi lên một ngọn lửa.


Anh tuột đi váy cô, khiến cô hoàn toàn thể hiện trước mặt anh.

cô khiếp sợ nhắm mắt lại, đôi mắt vũ mị,dáng vẻ hấp dẫn lòng người ở trước mắt, Lôi Vũ dường như nghe thấy dục vọng trong chính bản thân mình, anh muốn đi vào cô, anh muốn cô anh tiến vào thân thể cô , tiến vào vùng sâu kín mềm mại, 2 cơ thể đã lâu không gần nhau tái hợp, hợp chặt với nhau làm một. lúc này anh không còn biết gì chỉ muốn chiếm lấy cơ thể này dù chủ nhân nó đang ra sức chống chọi. anh mặc kệ tất cả.


Sau đêm nay đó cô không hề nói chuyện với anh dù nữa lời mà từ đó về hơn trước và về rất khuya, đang thim thiếp ngủ, cô nghe tiếng mở cửa, lôi vũ về ư? cô nằm im cảnh giác, cô ngắm nghiền mắt. nhưng dù nhắm mắt thì tai cô vẫn nghe tiếng bước chân đi rồi đột ngột dừng trước cửa phòng cô. Cô hoảng sợ anh ta đến đây làm gì, cô nhắm nghiền mắt thật chặt. tiếng tiếng chân đi đến giường cô đột ngột dừng lại rồi tiến đến bàn trang điểm cô như đang tiềm kiếm thứ gì. Cô giận dữ ngồi dậy ” sao anh có thể xúc phạm sự riêng tư của tôi như thế”


Trong bóng đêm cô nhìn thấy một thân ảnh lạ, cô vụt đứng dậy lao về phía công tắt bật đèn. kẻ đang lục lọi kia là một kẻ la lạ trên tay cầm một con dao bén nhọn mặt cô tái nhợt.


” Trộm” cô thầm kêu rồi cô vội bỏ chạy ra phía cửa chính, đang loay hoay tìm chìa khóa thì có cái gì lành lạnh trên cổ


” Không ngờ có một mỹ nhân cô đơn ở đây” tên trộm với tấm vãi đen trên mặt, để lộ hai con ngươi dâm đãng. cô run sợ nói ” tiền tài ông cứ lấy, xin hãy tha cho tôi”


Tên trộm cười lớn ” ta cũng định như ý cô nhưng giờ thì khác, ngoài tiền ta còn muốn có mỹ nhân”


” Không” cô la lớn nhưng sức cô yếu đuối không thể chống cự trước sức mạnh của một tên đàn ông lực lưỡng. hắn kéo cô vào phòng và bắt đầu sờ xoạng người cô. cô ra sức chống cự. Hắn cười nham hiểm


” Ta thích những cô gái bướng bỉnh thế này” sau đó hắn dùng tay kéo bung hết cúc áo trên người cô, lộ ra làng da trắng nõn, làm hắn càng khoái chí. cô nhanh chân đạp vào bộ hạ của hắn, cô bước nhanh xuống giường nhưng chân lại bị nắm lại lôi cô trở lại giường


Hắn ta gầm giọng ” Con quỷ cái” hắn mạnh bạo kéo áo cô ra sau, buột chặt hai tay lại. Cô kêu cứu ” cứu tôi với” nhưng không âm thanh nào đáp trả, nước mắt cô rơi không lẽ cô không thoát được kiếp số này.

Hắn ôn người cô, bàn tay dơ bẩn đang len lỏi đến phía dưới, vùng vẫy nhưng bất lực.


” Bốp” có tiếng vỡ của vật. cô mở mắt thấy một thân ảnh quen thuộc kéo cô ra giẫn dữ ” Tên khốn nạn “


Hôm nay có việc đột xuất ở công ty nên anh về khuya, thấy nhà sáng choang anh thấy co chuyện chẳng lành, vội phóng xe trở về nhanh thì thấy cảnh tượng trước mắt. anh không giữ được bình tỉnh, thấy lọ hoa trên bàn anh vội đập vào đầu hắn kéo lấy thôi thần ra.


Anh lo lắng hỏi ” em có sao không, thấy chổ nào không khỏe”


Cô lắc đầu, cô ôm lấy anh khóc, cô thật sự lo sợ nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì tên ” đột nhập” bắt đầu loạng choạng đứng dậy, chưa ăn được đã bị phá đám. Hắn điên cuồng chém về kẻ phá đám kia.

” Cẩn thận” Thôi Thần hét, nghe tiếng cô anh vội ôm lấy cô xoay người tránh đi, dù có tránh một bên nhưng vẫn lãnh trọn một nhát dao của kẻ điên cuồng kia ở tay. Cô hoảng sợ nhìn anh. Anh ra hiệu cô trấn an, cô lo sợ nhưng cố giữ bình tỉnh vội chạy gọi điện thoại gọi cảnh sát.


Tên cướp thấy bất lợi vội lia dao chem loạn xạ nhầm tìm đường tẩu thoát, hắn chạy đến cửa sổ phóng xuống bên dưới, lôi vũ vội vã chạy theo nhưng bị thôi thần nắm tay lại ” đừng mạo nhiểm, anh đang bị thương” thấy khuôn mặt lo lằng hoảng sợ của cô anh đành nhìn tên cướp bỏ chạy.


Anh xoa đầu cô, cô ôm vào lòng ” Mọi chuyện qua rồi”


Do bị thương tay phải, vết thương không nhẹ. bác sỉ dặn dò nên nghĩ ngơi không vận động nhiều. “tôi không sao đâu, anh khám cho thôi thần đi” anh lo lắng nhìn Thôi Thần đang ngồi kế bên.


” Tôi đã kiểm tra, Thôi tiểu thư chỉ xầy xướt nhẹ, chỉ do tinh thần hoảng loạng quá độ nghỉ ngơi một chút không có gì ” bác sĩ nhẹ nhàng nói. ” Hôm sau tôi lại tới, giờ thì xin phép cáo từ”


Thôi Thần bước dậy mở cửa tiển bác sĩ cùng phụ tá, sau đó cô bước trở về. cô nợ lôi vũ một ân tình, cô thở dài. vừa bước vào phòng thấy anh ngồi đó miệng cười ” Anh vừa được cảnh sát gọi, tên cướp tối qua đã bắt được”


Cô đứng đó nhìn về tay anh ” Chuyện đó không quan trọng nữa, lần sau xin đừng liều lĩnh như thế”


Anh đứng lên nhìn cô dịu dàng “ Em quan tâm tôi sao”


Cô bối rối xoay mặt “ Tôi không có” cô bước nhanh ra cửa “ Anh nghỉ ngơi, tôi dọn dẹp lại nơi bị phá hư”


Bước ra khỏi căn phòng nơi có ánh mắt đang dõi theo cô, cô thấy chột dạ. Nhớ biểu hiện tối qua làm tim cô đập sai nhịp, không phải cô hận anh lắm sao.


Thời gian trôi qua thật nhanh, Lôi Vũ như biết tận dụng lợi thế vào cánh tay bị thương. Lúc kêu cô đút cơm , lúc lại bắt cô cởi quần áo khi tắm rồi lại giúp anh mặc….có đôi khi anh thầm nghỉ “ Tái ông mất ngựa đâu phải là tai họa” *

“ Thôi Thần”


Nghe tiếng gọi cô bước vào phòng thấy một kẻ đang tươi cười nhìn cô “ Anh muốn ra vườn”


“ Vậy anh đi đi” cô xoay lưng rời đi, định ức hiếp cô ư?


“Nhưng anh bị thương” Lôi Vũ nhăn nhó nói.


Cô đứng chống tay, chỉ vào anh “ Anh bị thương ở tay, chứ đâu có phải chân”

Lôi vũ đâu phải hạng vừa, nhìn cô nói nhưng ai mở cửa anh ra, ai lại mở cửa anh vào. Khi anh muốn cầm cái gì thì lúc đó ai đây. Cô nhíu mày, sao trên đời có kẻ mặt dầy như anh thế.


Ngoài vườn không khí thật trong lành, cô vươn vai hít thở một hơi dài. Mấy ngày nay cô mở lòng với anh, làm anh cảm thấy phần khởi, có lẽ đó là một bước tiến mới giữa anh và cô


“ Thời gian làm người ta thay đổi nhưng em vẫn còn đáng yêu như xưa”


Cô quay sang nhìn anh, vẽ mặt vui vẻ biến mất chỉ còn lại lành lùng. Cô bước đi, anh vội kéo cô lại “ Thôi Thần”


“ Thời gian làm người ta thay đổi và tình yêu tôi dành cho anh cũng thế” cô phất tay anh ra.


“ A” nghe tiếng riên, cô nhìn anh, khuôn mặt anh vặn vẹo, tái xanh. Cô quên cánh tay anh còn đang bị thương “ Anh có sao không?” cô lo lắng hỏi.


Chưa kịp đở anh thì một cở áp lực bức cô ngã xuống mặt đất nhưng rồi lại được một đôi tay ôm lấy. lôi vũ áp cô xuống nền cỏ xanh mượt “ Em lo lắng cho anh, em vẫn còn yêu anh phải không thanh thanh?”


Cô lãnh tránh ánh mắt anh, không trả lời câu hỏi anh. Anh không thể chịu hơn được nữa, anh bá đạo hôn cô, tiến vào cô.


“ Anh yêu em” anh ôm cô vào lòng như không có gì chia cắt cô được nữa.

Cô không biết vì sao cô lại ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực rộng lớn của anh ngủ, tại vì trái tim cô yếu đuối không chống được mị lực của anh hay thực sự trong tim cô vẫn còn yêu anh.


Đính đong, đính đong.. tiếng chuông cửa làm cô thức giấc. Nhìn sang người bên cạnh anh vẫn say giấc nồng. cô mỉm cười bước dậy mở cửa. không biết ai lại đến giờ này. Vừa mở cửa thì một thân hình nóng bỏng nhảy vọt vào lên tiếng “ Lôi Vũ anh bị thương ở đâu?”


Cô gái có thân hình nóng bỏng thời thượng tiến vào phòng ngủ của Lôi Vũ ôm anh, hôn anh nồng cháy, cô gái đó là Thiên kiều – vị hôn phu của anh.


Lôi Vũ bất ngờ, đang say giấc bỗng bị đánh thức bởi mùi nước hoa nồng đượm. Anh cố mở mắt ra nhìn, anh không giấu nổi được sự ngạc nhiên “ Sao em ở đây thiên kiều”

Cô giận ra dáng vẽ giận dỗi ” Nghe anh bị thương, em vội từ Pari trở về thăm anh, vậy mà hỏi người ta như vậy”


Anh không thể nghe Thiên Kiều nói gì thêm nữa, anh vội bước ra đảo mắt tìm kiếm. Thiên Kiều bước theo nói với giọng châm chọc ” Không ngờ em đi chưa được bao lâu thì anh lại rước người mới vào” nói đoạn cô bước đi ra cửa ” Em hiểu sự cô đơn của anh, em sẵn sàng tha thứ, trước khi em quay trở lại em muốn anh thu sếp xong xui hết tất cả ở đây kể cả cô ta” tiếng cửa đóng mạnh không làm anh bận tâm.


” Thôi Thần” anh kêu tên cô.


” Anh có gì để giải thích, vợ chưa cưới anh trở về đến lúc anh nên trả tự do cho tôi” cô vừa nói vừa chuẩn bị quần áo sếp vào vali. Anh nắm tay cô lại, nén vali xuống nền đất ” Hãy cho anh thời gian để thu xếp”


” Thời gian” cô hỏi lại “Lôi Vũ! có lẽ anh đến giờ không hiểu, tình yêu không dành cho kẻ tham lam như anh. Tôi đã tin anh và tưởng chúng ta có bắt đầu lại ” cô nhìn về chiếc vali bị Lôi Vũ không thương tiếc nén xuống đất. Cô thở dài rồi bước nhanh ra cửa “Em đi đâu” âm thanh âm lãnh vang lên. anh kéo cô lại ôm cô vào lòng ” Anh đã mất em, anh không thể mất em một lần nào nữa. anh đã từng có thể quên em. từ ngày em bỏ đi anh đã biết anh thật ngốc nghếch. Anh sẽ hủy bỏ hôm lễ với Thiên Kiều” Anh nhìn vào mắt cô ” Hãy tin anh, tin vào tình yêu của anh”


Cô có nên tin anh không? một lần anh đã bỏ rơi cô, một lần còn có thể có lần thứ 2 . cô nên đánh cuộc. Ai đã nói cuộc đời là một canh bạc, có lẽ nó đúng với cô lần này thôi thì hãy đánh cược một lần nữa.


Cô nhìn anh và gập đầu, anh vui sướng ôm lấy cô, hai người đâu biết có ánh mắt đầy sự thù hằng nhìn về phái họ. Thiên Kiều cứ nghĩ lôi vũ sẽ chạy đến năn nỉ cô nhưng không thấy gì. Linh cảm của người phụ nữ làm cô nán lại và nghe câu chuyện vừa rôi. ” Anh muốn bỏ tôi sao Lôi Vũ, tôi sẽ cho anh trả giá”


Lôi Vũ lại bắt đầu với công việc bình thường, anh đến công ty và thôi thần tiếp tục ở nhà. Đang loay hoay dọn dẹp thì nghe tiếng chuông cửa, cô vội bước lại mở cửa thì thấy một người đàn ông mặc phục trang rất lịch sự mỉn cười với cô “nhớ tôi không Ôn tiểu thư?”


” Trợ Lý Trịnh ” cô há mồn ngạc nhiên. trợ lý trịnh là trợ lý của cô khi còn ở Ôn thị.


Linh cảm có điều gì xảy ra, anh vội trở về nhà ” Thôi Thần” anh gọi tên cô nhưng không có tiếng đáp trả. Anh vội chạy đến phòng ngủ anh thở phào nhẹ nhõm, trên chiếc giường trắng thân ảnh nhỏ xinh vẫn còn đang say giấc nồng. anh thở phào nhẹ nhỏm tiến đến, kéo chăn đánh thức cô dậy ” Công chúa ngủ nướng thức dậy nào” vừa kéo chăn anh giật mình lùi lại. Khác với giọng nói dịu ngọt lúc nãy anh gầm giọng hét người trên giường ” Thôi Thần đâu”


Mỹ nữ nhìn anh cười, rũ bõ tắm chăn lộ ra một làn da trắng mịn, trên người chỉ khoát một chiếc áo mỏng đủ sức khơi gợi dục vọng của bất kỳ người đàn ông nào ” công chúa chỉ thức khi có nụ hôn hoàng tử” cô nhìn anh nhắm mắt mong chờ một nụ hôn. Khác với dự đoán của cô, Lôi Vũ không để mắt đến sự khiêu khích đó tiếp tục hỏi ” thôi thần ở đâu”


” Anh làm gì nóng giận vậy, chúng ta bắt đầu lại như chưa có gì xãy ra, không có con bé đó chúng ta vẫn hạnh phúc” Thiên Kiều nhìn anh nhẹ nhàng nói.


mặt anh tối đen, anh thật sự giận giử, anh bước đến bên giường sốc thiên kiều dậy gằn giọng nói ” thôi thần ở đâu” mắt anh hằn lên những tia lữa đỏ, làm thiên kiều hoàng sợ.


” Cô ta quan trọng với anh vậy sao” cô nhìn anh cười ma mị tiếp ” trong giới kinh doanh khi làm việc gì đó điều tính lợi cho mình trước, tôi lè một kẻ không bao giờ làm chuyện thiệt thòi”


” Cô muốn gì”


” Nhìn anh kìa, sao có vẽ thảng thốt vậy, muốn biết người tình bé bỏng anh ở đâu chỉ có 2 điều. Thứ 1 lấy tôi, và thứ 2…”

” Em có tâm sự gì sao Thôi Thần” Trực Thụ lo lắng nhìn cô.


” Em không sao” cô nhìn anh mỉm cười.


” Thôi Thần” cách đây 3 ngày anh gọi điện cho thôi thần hỏi thăm cô, chỉ thấy tiếng khóc nấc trong điện thoại. Anh lo lắng chạy đến bên cô, thấy cô tiều tụy anh đau lòng. Anh không biết chuyện gì đã xãy ra với cô, anh thật muốn chăm sóc cô mãi mãi.


” Lấy anh nhé Thôi Thần” Trực Thụ móc từ túi ra chiếc nhẫn ra vừa đưa vào tay cô. nhìn chiếc nhẫn cô bối rối, Trực Thụ nắm tay cô ” anh biết em đang rất bối rối, anh không biết chuyện gì xãy ra cho em nhưng khi nhìn thấy em như vậy anh rất lo rất đau đớn, hãy cho anh chăm sóc em, yêu em như cách đây 4 năm trước khi anh thấy những giọt nước mắt của em. lúc đó anh muốn làm người đàn ông của đời em”


” Em đang rất bối rối ” cô không biết làm sao trước lời tỏ tình của anh vì trước giờ cô xem anh là một người anh. cacnh1 suy nghĩ đó khó mà thay thế được một sớm một chiều.


” Em…” lời chưa thốt ra, Trực Thụ nắm lây tay Thôi Thần ” công ty anh đang phát triển tốt có thể lo cho em cuộc sống sau này và xin em đừng nói gì nữa. Em cứ suy nghĩ, 3 ngày sau có thể trả lời cho anh cũng được” anh nắm chặt tay cô như một nỗi sợ hãy, anh sợ sự từ chối phát ra từ miệng cô. anh sợ anh mất cô anh sợ. Con người có biết bao nhiêu nỗi sợ, một người đàn ông như anh nay lại sợ một lời cự tuyệt. Có lẽ vì anh quá yêu cô có lẽ vì anh đã câm nín suốt bao năm.


Cô nhìn thấy khuôn mặt anh, cô biết những suy nghĩ trong anh. cô nhìn anh6 gập đầu ” Em sẽ suy nghĩ kỹ”


Đên nay cô không sao ngủ được, chợp mắt cô lại nhớ đến Lôi Vũ, lại nhớ đến những lời của thư ký Trịnh.


” Ôn tiểu thư, tôi đến đây tiết lộ cho cô một sự việc rất quan trọng” Trịnh Nguyên Bình vừa nói vứa đưa cô một tờ giấy.


” Đây là bản di chúc của Ôn Chủ Tịch, tất cả tài sản điều dành cho cô, tất cả giấy tờ mà lôi vũ có để chiếm lấy Ôn Thị tất cả điều là giả mạo”


Cô ngạc nhiên nhìn vào bản di chúc, rối nhìn sang Trịnh Nguyên Bình ” Anh nói cho tôi những điều này có ý gì”


” Bản di chúc này chúng tôi vừa phát hiện, và chỉ có cô mới có thể dành lại tất cả những gì mà lôi vũ đã cướp của cô”


” Tôi không quan tâm đến nó nữa” cô gấp lại tờ giấy và đưa nó về Trịnh Nguyên Bình. anh nhìn cô cười ” Cô biết vì sao lôi vũ lại bắt đầu quan tâm đến cô” Anh dừng lại nhìn cô cười nói tiếp ” nguyên nhân cũng vì bản di chúc này, anh ta đang cố lợi dụng cô để bảo vệ tài sản anh ta”


” Không” cô không tin, dối trá


Trịnh Nguyên Bình đứng dậy bước đến bên ôn, dùng vai tặt trên vai như an ủi ” Tôi hiểu cho cô, bị người mình yêu lừa đới mà lại lừa đến hai lần. Cô nghĩ sao khi anh ta đưa cô về đây chỉ để tranh thủ tình cảm với cô, chỉ muốn lòng tin của cô. Trên đời nay cái gì cũng có thể làm giả…. cũng như tên cướp hôm ấy”


Cô nhìn Trịnh Nguyên Bình, cô lại nhìn sang những tấm hình chụp tên cướp đêm đéo đang nhận thứ gì từ tay Lôi Vũ. Cô không tin vào mắt mình.


“Nếu yêu cô, sanh anh ta không tìm cô ngay ngày hôn lể đó mà đợi đến hôm nay vị tiểu thư thiên kim đó là ai, có phải vợ sắp cười của hắn???”


cô hoàn toàn suy sụp, tất cả những gì Trịnh Nguyên Bình như vét dao chém vào lòng cô. Sao cô đau đớn thế này.


” Tôi chỉ muốn tốt cho cô, cô không nên bên cạnh một người đàn ông như thế. Xin cáo từ Ôn tiểu thư.”


Sau khi Trịnh Nguyên Bình rời đi, cô muốn yên tỉnh mà suy nghĩ. Có lẽ cô đẵ sai, cô sai khi đạt nhầm tình yêu cho một kẻ như thế.


Đang trong suy nghĩ có tiếng gỏ cửa ” Thôi Thần em chưa ngủ àh?”


Cô bước ra nhìn thấy Trực Thụ đứng đó “Anh thấy đèn phòng em còn sáng” anh gãi đầu nhìn cô ” Nếu em thấy khó sử chuyện sáng nay thì thôi bõ đi, chúc em ngủ ngon”


Vừa xoay lưng, anh đã bị một bàn tay nắm chặt lấy “Em đã nghĩ kỹ, ta kết hôn đi, càng sớm càng tôt “


Trực Thụ không tin vào tai mình nữa anh nhìn cô ngay ngốc, anh nắm chạt tay cô ‘ anh không nghe lầm đó chứ?”


Cô nhóm chân hôn vào má anh, nhìn anh mỉm cười ” E muốn kết hôm sớm”


Anh vui như một đứa trẻ, anh ôm cô vào lòng ” Anh hạnh phúc quá thôi thần, anh cám em”


Không! em cám ơn anh. Anh có lẽ là liều thuốc chữa tâm ma của em. Em phải là người xin lỗi. Xin lỗi anh, xin lỗi Trực Thụ.


Anh đi tìm cô gần cả tháng nay mà không sao tìm ra dấu vết của cô, anh lang thang khắp nơi. phải chi anh ngày xưa đừng ngốc nghếch vì lòng thú hận thì anh đâu mất cô, tưởng hạnh phúc sẽ lại đến mà giờ đây vụt bay. Dạo bước lang thang, anh lạc bước đến nhà thờ này ngước nhìn anh mỉm cười mỉa mai, kỉ niệm còn đây mà giờ người đi đâu.


” Vũ! em muốn đám cười chúng ta tổ chức nơi đây”


” Theo ý em vậy”


” Em muôn 1 mặc váy trắng”


” Theo ý em, tất cả theo ý em hết chịu không” tiếng cười giòn tan và những kỹ niệm của anh lúc trước thế mà anh lại đánh vỡ nó. Đang suy nghĩ miên mang thì tiếng chuông nhà thờ vang lên, ra hôm nay có người tổ chúc lễ cưới nơi đây. Anh bước đi ra khỏi nới đó nhưng anh chợt đứng lại. Khung canh phía trước mắt anh là một chiếc áo cưới trắng muốt ôm gọm thân hình xinh đẹp mà lúc nào anh cũng từng nhớ nhung anh hoa mắt chăng. Không nụ cười cô, ánh mắt cô không thể nào làm anh quên được. Ai đang đi bên cô? là Thôi Trực Thụ. làm sao có chuyện này xảy ra?


Trực Thụ nắm tay cô đi đến giáo đường. Khuôn mặt anh rạng ngời như nói cho mọi người biết anh đang hạnh phúc đến dường nào. bàn tay anh nắm anh sẽ nâng niu, yêu thương gìn giữ đến suốt đời.


Đứng trước vị cha sứ đáng kính, ông bắt đầu đọc lời thề : hai con có có thề sẽ yêu đến suốt đời ban cho nhau trọn vẹn thân xác mình, dù gặp gian nan vất vã vẫn sẽ là một như cành liền cây, chim liền cánh. Ở bên nhau khi thịnh vượng cũng như lúc gian nguy, khi tươi trẻ cũng như khi già yếu, cứ yêu mến nhau, tôn trọng nhau, khăng khít nhau suốt đời”


“ Con đồng ý” trực thụ nhìn mắt cô đáp.


Cha sứ hài lòng như quay sang nhìn cô dâu “ Còn con”


Cô như nhập nhừng, nhưng đứng trước đôi mắt chờ mong kia cô biết mình không thể quay lại được “ Con đồng ý”


” Chú rễ cô đâu trao nhẫn cưới từ nay chúng con sẽ là vợ chồng” tiếng vị cha sứ vừa dứt thì một âm thanh thiết vang.


“Khoan”


Tiếng thét làm anh giật mình, chiếc nhẫn rơi xoảng xuống nền đất đá hoa cương. Tất cả ánh nhìn dồn ra ngoài cổng , cô và Trực Thụ cũng nhìn ra. Một người đàn ông hốc hách râu ria chạy đến rồi nắm hặt tay cô lôi đi. Dù người đàn ông đó có thay đổi thế nào cô cũng nhận ra là Lôi Vũ, là Lôi Vũ.


Chợt tỉnh trước hành động bất ngờ của gã nọ. Trực Thụ chạy theo kéo tay Thôi Thần lại ” Anh là ai? sao đến đây quấy rối”


Không quan tâm đến câu hỏi kia, anh nhìn thẳng vào mắt cô “ Vì sao em lại ở đây? Em có biết anh tìm kiếm em vất vã không?”


Cô mỉn cười “ Xin lỗi anh ” nói đoạn cô khoát tay trực thụ “ Đây là người đàn ông tôi yêu, chúng tôi sẽ kết hôn”


“ Không thể nào, sao có thể” anh hét lớn. Anh nắm chặt tay cô chạy đi mặc cô vùng dậy, kéo cô ra chiếc xe đợi sẵn. Cô đẩy anh ra, anh loạng choạng.


“ Két” tiếng thắng xe, tiếng người nói, tiếng thiét lẫn lộn vào nhau.


—————–


Đứng trước phòng phẩu thuật cô đờ đẫn nhìn vào bên trong, cô không cố ý đẩy anh, không muốn anh gặp tai nạn, kế bên cô Trực Thụ vỗ vai an ủi cô.


“ Không sao đâu em, mọi chuyện sẽ qua”


Tiếng bước chân chạy dồn dập, “ Ôn Thanh Thanh” tiếng hỏi dừng lại trên người con gái mặc áo cưới. cô ngước nhìn người gọi tên cô “ Lan Tố”


“ Tôi nghe người ta báo Lôi Vũ gặp tai nạn nên liền vào xem anh ta thế nào” cô nhìn Thôi Thần lộ vẻ vui mừng và lo lắng “ Mấy ngày trước Lôi Vũ gọi nhờ tôi giúp anh ta tìm sao” cô ngạc nhiên nói tiếp “ Anh ta đã kiếm được cô”


Thôi thần không nói gì, đứng dậy nhìn lan tố “ Nếu có cô ở đây thì tôi về đây”


“ Thanh Thanh, Lôi Vũ cần cô lúc này sao cô có thể bỏ đi. Anh ta yêu cô”


Cô nhìn lan tố giọng đầy cay đắng “ yêu tôi? Nực cười, anh ta cũng chỉ vì bản di chúc thôi”


Lúc này lan tố ngạc nhiên hỏi “ Di chúc gì ?”


Cuộc phẩu thuật thành công nhưng cũng chờ bệnh nhân tỉnh rồi mới biết kết quả, đã qua 2 ngày mà người trên giường chưa tỉnh mà người ngồi bên cũng không chợp mắt. sau khi gặp lan tố thì mọi chuyện rõ rang. Di chúc mà thư ký Trịnh nói hoàn toàn bịa đặt, điều là âm mưu của Thiên Kiều. Cô ta muốn tách cô và Lôi Vũ nên bịa chuyện, rồi quay sang nói với Lôi Vũ là cô đang nằm trong tay ả, lấy cô làm điều kiện trao đổi. Thứ 1 là kết hôn cùng thiên kiều, còn thứ 2 là trao tất cả tài sản cho cô ta. Lôi Vũ đã chọn thứ 2, Thiên Kiều nỗi giận và ra nước ngoài làm Lôi Vũ lo lắng tìm kiếm cô khắp nơi.


Cô thở dài nhìn người trên giường, cô thật không hiểu người đàn ông đó nghĩ gì. Anh đã từng cho cô hạnh phúc rồi lại cho cô biết bao mật đắng.


“ Cô về nghĩ đi, có tôi trong coi là được” lan Tố lo lắng nhìn cô tiều tụy nói


“ tôi Không hiểu Lôi Vũ, có lẽ tình yêu chúng tôi chưa đủ để hiểu nhau” cô ngồi dựa đầu vào tường nhìn vào khoảng không hỏi.


“Anh ta yêu cô” Lan Tố ngồi đối diện cô nói “Anh ta đã tìm cô ngày hôm ấy, nhưng chỉ thấy chiếc xe bị hỏng do tai nạn. Anh ta cũng đến bệnh viện này đến bệnh viện khác tìm cô nhưng không có kết quả”


Nghe lời lan tố nói cô như không tin. Lan Tố nhìn cô cười “ Ôn thị khi cha cô mất gặp nhiều khó khăn vì phải gánh một nợ lớn, để chi trả anh ta phải bán nó và bắt đầu lại từ đầu ở nước ngoài” cô đứng dậy nhìn cô “ Anh ta thật sự yêu cô, sự thù hằn ư ? tình yêu anh ta dành cho cô còn nhiều hơn thế. Anh ấy không muốn cô gánh khoản nợ khổng lồ đó” nói xong cô bước ra cửa “ Bác sỹ nói vết thương quá nặng e là…”


Nghe lời Lan Tố, cô như sét đánh bên tai , cô đánh thùm thụp vào anh “ Anh nợ tôi, anh phải trả. Anh tưởng những điều đó anh dành cho tôi là cao thượng sao. Anh đừng đi, tại sao khi người ta nhận ra tình yêu rồi ông trời lại nỡ cướp mất nó. Em yêu anh, 4 năm qua em chưa từng ngừng yêu anh, em dẵ cố quên nhưng lại càng nhớ. Anh yêu anh vũ! Hãy tỉnh lại đi.” Cô khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cô gục lên người anh.


“ Em đừng khóc” giọng nói đứt quãng vang lên. Cô bật dậy nhìn anh “Anh dã tỉnh” cô vui mừng vừa khcó lại vừa cười, cô ôm lấy anh “ Em cứ ngỡ sẽ mất anh, em yêu anh.”


Anh mỉn cười nhìn về phía ngoài phòng, anh ôm cô “ Anh không để mất em lần nữa”


“ Không phải chỉ có em” Cô đưa lấy tay anh đưa bụng cô, mắt anh sáng rực ôm lấy cô chặt hơn, thì ra hạnh phúc là đây vậy mà anh đã bỏ mất 4 năm hạnh phúc đó.


Bên ngoài có 2 kẻ cười trộm, Lan Tố nói thầm “ Trước khi có hạnh phúc phải cô cô đau khổ tí” cô vỗ vai người đàn ông kế bên “ Anh có muốn đi uống gì với tôi không, chúng ta điều la những kẻ sinh ra chỉ để yêu từ xa”


Người đàn ông bước đi rồi ngoáy đầu nhìn hai bóng người trong phòng khẽ nói “ Chúc em hạnh phúc Thôi Thần”


Xem tiếp:Tình yêu vô tội
Từ khóa : , Tình yêu vô tội, Tình yêu vô tội