Này Hột Mít Anh Yêu Em

- Tên Truyện: Này Hột Mít Anh Yêu Em

- Tác Giả: Đang Câp  nhật

- Thể Loại: Truyện Teen

- Tình Trạng: Đã Hoàn Thành

- Người Đăng: Admin Kiều Lan

- Site: Vinaga.net

- Giới Thiệu: Đọc Rồi Mê Không Đọc Đừng Hối Hận. Híhí


Chap 1


Trời đã dần sang tháng tám. Ba tháng nghỉ hè của các bạn học sinh cũng đã gần hết. Trong khi các bạn học sinh khác đang cố gắng tận hưởng những ngày nghỉ hè cuối cùng thì ở rất nhiều nơi trên đất nước, có không ít học sinh đang cắm cúi học ngày đêm. Tại sao vậy???

Xin các bạn lưu ý, đây không phải là các bạn học sinh có thành tích kém trong năm học trước nên phải ôn tập để thi lại mà là những học sinh giỏi toàn diện được coi là ưu tú nhát của các trường THCS nổi tiếng trên toàn quốc. Vậy tại sao các bạn ấy lại phải học cật lực như vậy trong khi họ lại có họ lực rất xuất sắc? Nguyên nhân nào thúc đẩy họ nỗ lực học tập như thế? Nếu các bạn chưa biết ( dĩ nhiên là chưa biết rồi, tác giả có nói đâu mà biết, hơ hơ) thì tác giả xin tiết lộ rằng: họ chăm chỉ học như vậy với một mong muốn là một trong 1000 lượt học sinh được tuyển vào học viện Tinh Tú mỗi năm.|( chà…chà học viện Tinh Tú này có sức ảnh hưởng lớn như vậy đến các bạn học sinh chắc hẳn phải nổi tiếng lắm đây!!!).


Có thể nói, đi khắp đất nước này, từ người già đến trẻ con không ai là không biết học viện Tinh Tú. Học viện vốn là do chủ hãng thời trang nổi tiếng xây dựng vào năm 1985 có diện tích trên 50 ha được xây dựng theo lối kiến trúc cổ điển châu Âu thời Phục Hưng trông rất nguy nga, trang lệ. Học viện tinh tú đã 20 năm là biểu tượng của thành phố Tinh Hoa xinh đẹp. Mặc dù được thíêt kế theo kiểu Phục Hưng nhưng bên trong lại đựơc trang hoàng bằng những đồ nội thất rất tinh xảo và trang thiết bị hiện đại nhất trên thế giới. Mỗi phòng học đều được trang bị máy chiếu, máy tính cá nhân cho mỗi học sinh có thể học một cách hiệu quả nhất. Song song với khu học tập là hệ thống các công trình phục vụ cho việc rèn luyện thể chất của học sinh. Nối liền với khu học tập là năm khu vực hoa lệ khác chính là khu nhà ăn, khu tập thể dục thể thao, khu hội trường, hồ bơi và kí túc xá nam, nữ. Không những sở hữu điều kiện về cơ sở vật chất rất hiện đại mà học viện Tinh Tú còn sở hữu một đội ngũ giáo viên, giáo sư, tiến sĩ rất đông đảo đến từ nhiều nơi trên thế giới. Vậy nên những người đã từng theo học ở đây đều đạt đựơc rất nhiều thành công trong cuộc sống như: billgate, Steven Job… chẳng trách các bạn học sinh ấy lại muốn vào ngôi trường này như vậy. Học viện Tinh Tú trực tiếp tuyển sinh là vào ngày mùng 10 tháng 8, điều này đã được thông báo khắp cả nứơc trên các phương tiện thông tin đại chúng. Vậy nên không thể tránh khỏi việc người đén dự thi đông và xảy ra chen lấn. Theo thông tin mới nhất do bản tin thời sự ngày hôm qua cung cấp thì mặc dù còn tới 5 ngày nữa học viện Tinh Tú mới trực tiếp thực hiện tuyển sinh nhưng số lượng người tập trung đăng kí lại cực kì đông. Mặc dù phóng viên đã tập kích tại cổng học viện lúc 3 giờ sáng nhưng đã có 3 hàng người xếp hàng đăng kí kéo dài đến hết đường Tinh Cầu Bắc. Đồng thời bản tin cũng hết sức chia buồn với gia đình thí sinh Phạm Văn A và Trần Quốc B vì trong lúc chen lấn đăng kí, do sở hữu một thân hình quá “ thấp bé nhẹ cân” nên hai thí sinh trên đã bị đòan người không may dẫm chết. Cuối bản tin là lời khuyến cáo rằng trong các ngày sắp tới dự báo sẽ có rất nhiều thí sinh đến đăng kí cho nên khó tránh khỏi tình trạng các nhà trọ, nhà nghỉ, khách sạn của thành phố Tinh Hoa sẽ hết sạch chỗ. Vậy nên ban thời sự khuyên các bạn thí sinh đúng ngày xét tuyển hẵng đến không nên đến sớm để các chủ nhà trọ, nhà nghỉ, khách sạn có cơ hội chặt chém không thương tiếc.( thú thực khi tác giả nghe bản tin này xong thì “ đêm nằm vỗ gối, ruột đau như cắt, nứơc mắt đầm đìa” vì thương cho các bạn thí sinh và gia đìh của họ. Tác giả cũng khuyên các bạn rằng: dù cho bạn có học giỏi đến đâu thì cũng đừng thi vào học viện Tinh Tú. Bởi vì khi thi đậu học viện này tác giả chắc rằng bạn không tử vong ( mức độ nặng) thì cũng bầm dập thân thể. Như thế chẳng phải “ phai tàn một đời hoa” sao? Còn nếu bạn quyết chí thi vào học viện này thì song song với việc học tập thì bạn phải đăng kí thêm lớp tập thể hình để thân hình săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn mới được. Bằng không, trong lúc chen lấn bạn sẽ bẹp lép như con tép cho xem).

Chap 2.

Bước vào những ngày cuối cùng trước khi thi tuyển, các bạn học sinh lại càng dốc sức học tập hơn. Nhật Linh cũng vậy, cô đang cố gắng ôn lại những kiến thức đã học trong thời gian qua để chuẩn bị cho kì thi tuyển sắp tới. Nhân đây, tác giả cũng giới thiệu cho các bạn biết sơ sơ về nhân vật Nhật Linh.


- Tên cúng cơm: Hoàng Nhật Linh.


- Chiều cao: 1m68.


- Là một học sinh được đánh giá là vô cùng ưu tú, chỉ số IQ 300 đã từng đạt giải nhất cuộc thi hùng biện tiếng Anh cấp quốc gia, giải nhất Olympic toán quốc tế năm 2009, giải nhì Olympic hóa học năm 2010 và rất nhiều giải thưởng cao quý khác.( kể hết những giải thưởng mà cô này đạt được chắc tác giả chết mất vì mấy giải thưởng này đều do tác giả bịa mà hì hì). Nhật Linh sở hữu một khuôn mặt baby vô cùng thánh thiện và mái tóc dài đen tuyền mượt mà như vải xa

- tanh. Một vẻ đẹp chỉ có thể nói là “ tuyệt mĩ”

- một “ mĩ nhân”.( đúng là vừa giỏi lại vừa xinh, ghen tị quá).

Ôn xong đống kiến thức cho kì thi sắp tới, không biết suy nghĩ gì mà đột nhiên Nhật Linh đập bàn đứng dậy, mặt bừng bừng tức giận. với tốc độ của một tia chớp, chưa đầy một phút sau Nhật Linh đã có mặt tại cổng nhà đối diện, tuy nhiên, bộ mặt tức giận đã được thay bằng vẻ mặt ngây thơ vô số tội. Linh đẩy cửa bước vào. Các bạn đừng bất ngờ, sở dĩ Linh có thể tự nhiên đi vào như vậy là bởi vì căn nhà này là của tên bạn thân nhất của cô: Hàn Thái Vũ. ( Hàn Thái Vũ là một người “ cực kì đẹp trai”. Sở hữu một khuôn mặt thiên thần cao 1m88 chỉ số IQ 310 cậu vốn được coi là thần đồng mà cũng là niềm mơ ước của rất nhiều cô gái. Tuy nhiên, từ nhỏ tới lớn việc học đối với cậu không hề có sức hấp dẫn). Bước vào nhà, rất lễ phép, Linh cúi chào mẹ Vũ:


- Dạ con chào bác ạ. Bác ơi có cún ở nhà không ạ?


- Linh hả con? Thắng Vũ nó đang ngủ ở trên lầu ấy con ạ. À mà bác mới làm món thạch trái cây ngon lắm, con lại ăn thử đi.


- Dạ thôi bác ạ, con đến gặp cún một chút rồi đi ngay ạ.


- ừ, vậy con đi đi.

Chào hỏi mẹ Vũ xong, Linh mặt hầm hầm như “ thịt bằm nấu cháo” tiến thẳng lên phòng của Vũ. Vừa mở cửa bước vào phòng, Linh không khỏi bị shock trước cảnh tượng trước mắt.

Hàn Thái Vũ đang ngủ ngon lành, trên môi còn nở một nụ cười “ khuyến mãi” cho Nhật Linh nữa chứ. Trong khi đó chồng tài liệu ôn tập mà Nhật Linh đã thức trắng hai đêm để soạn thảo cho Thái Vũ ôn tập thì cậu ta chưa từng đụng đến. bằng chứng là trên tập tài liệu còn một lớp bụi mỏng.

“ quá đáng đến thế là cùng. Nhật Linh ta đây đã phải thức đêm thức hôm chuẩn bị tài liệu cho ngươi ôn tập ấy vậy mà một chữ cũng không đụng đến. khinh người đến thế là cùng nhá! Nhá!”

Linh vừa nghĩ thầm vừa tức anh ách trong bụng, căn phòng của Vũ cũng vì thế mà nóng thêm mấy độ liền, máy điều hòa đang chạy cũng phải chập mạch cháy dây điện, từ một cái phòng ngủ mát mẻ đã trở thành một cái lò hấp chính hiệu. Đúng là “ nộ khí xung thiên” giờ mới biết con gái tức giận nguy hiểm đến mức độ nào, nhiệt độ trong phòng ngày càng tăng cao, trên trán Vũ bây giờ đã rịn đầy mồ hôi nhưng cậu ta vẫn… thản nhiên ngủ tiếp như chẳng có chuyện gì xaỷ ra. Dường như đã quá sức chịu đựng, nhật Linh tiến đến gần đến chiếc giường của Vũ và cất giọng “ oanh vàng thỏ thẻ” :


- Cún ơi, dậy heo mọi nói cái này nè!

- vừa nói vừa lay nhẹ.


- Mẹ ơi! Bây giờ con buồn ngủ lắm, mẹ cho con ngủ tiếp đi mà, con không muốn ăn thịt heo đâu mà, mới sáng sớm… Nói rồi lăn ra… ngủ tiếp (bó tay).

Thật hết chịu nổi. Mặt Linh đã chuyển từ đỏ sang tím tái, bằng một hành động dứt khoát, Linh giật phăng chiếc chăn “ thân iu” khỏi người Vũ và tặng cậu một tràng chửi xối xả:


- Này cái con cún chết bần kia!!! Có dậy không thì bảo? bây giờ mà sớm gì nữa hả? 11 giờ trưa rồi đấy, lười cũng phải có mức độ thôi chứ, lười như heo thế thì ai mà chịu cho được. Dậy, dậy mau… nếu không thì tui… tui… ớ…ớ.

Đang chửi đến giai đoạn cao trào thì Linh nhìn xuống cậu con trai đang nằm ngủ ngon lành bên dưới. Tiếng thét của cô được mệnh danh là vô địch thiên hạ cơ mà. Nhớ có lần cô hét làm cả khu phố sợ điếng hồn vì nhà cửa lung lắc như bị động đất cơ mà, đáng nhớ hơn là con chó Tặc

- zăng nhà Vũ mỗi lần nghe cô hét đều bị sặc nước bọt phải đưa đi bệnh viện cấp cứu cơ mà, tại sao lại không có tác dụng với Vũ vậy? cái sự thật đau buồn này làm cô thực sự rất shock. Nhưng shock hơn, giật gân hơn lại là cảnh gần như… khỏa thân của tên này. Con trai gì mà đi ngủ chỉ mặc mỗi cái quần lửng thế chứ. Vì nhìn thấy cảnh này mà cô đang chửi hăng say cũng phải ngạc nhiên đến mức suýt cắn cả vào lưỡi. Tuy chơi thân với nhau từ nhỏ nhưng chưa bao giờ cô thấy hắn ăn mặc thế này. Vừa ngắm hắn cô vừa thầm nghĩ “ hắn lớn từ khi nào vậy nhỉ? Phải công nhận tên này bình thường ẻo lả mà body cũng chuẩn ra phết. Ôi, ôi cơ bụng sáu múi cơ đấy, hí hí. ( nhìn cái mặt vậy mà hám “ zai” gứm , ối “ zời” ơi còn chảy cả nước miếng nữa kìa, xấu hổ thế cơ chứ). Tong…

ớ…

Một giọt

- nước

- mà

- các

- bác

- cũng

- biết

- là

- nước

- gì

- đấy rơi trúng người Vũ. Anh chàng mở mắt bật dậy la toáng lên:


- Ôí làng nước ơi! Ngập,lụt. Các bác 115, 116 ơi cứu emmmmmmmm…ớ… heo mọi à? Bà làm gì ở đây? Mà làm gì mà mặt bà trông ngu ngu như con cá thu vậy? mà còn chảy nước miếng nữa chứ. Eo ơi, ghê quá đi! Mất hết cả hình tượng. mà bà đang nhìn cái gì mà chăm chú vậy?( các bác thấy hay không, tìm đủ mọi cách thì không chịu dậy thế mà với một giọt nước “ đấy

- đấy” thì lại giãy nảy lên được, haiz botay.com với trường hợp này)

Dõi theo ánh nhìn “ đắm đuối con cá chuối” của con nhỏ bạn thân, không khó khăn gì mà Vũ không nhận ra là con nhỏ bạn thân “ con chấy cắn làm đôi” đang ngắm nhìn bo

- đì của mình. Nhanh như chớp, Vũ chộp lấy cái gối ‘ thân iu’ và phóng thẳng vào mặt Linh không thương tiếc còn miệng thì hét thất thanh:


- Ôi giời ơi là giời! heo mọi ơi là heo mọi, tui không ngờ bà lại dê xồm thế, bà hại cả đời của tui rồi huhu… trả lại đây, trả lại đây… vừa hét Vũ vừa nằm ăn vạ trông thật chẳng khác gì đứa trẻ lên ba mang hình hài mụ bán cá. Nom “ gian” dễ sợ. Sau một phút “ lơ ngơ như bò đeo nơ” vì bị ăn nguyên “ quả gối” vào mặt, Linh đã lấy lại bình tĩnh. Gần như ngay lập tức, người cô nàng đằng đằng sát khí sau lưng như mọc thêm đôi cánh của ác quỷ tiến lại gần Vũ. Như đánh hơi thấy nguy hiểm ( giống cún ghê, hơ hơ) Vũ liền quay ngoắt 180 độ từ ăn vạ sang giảng hòa. Nở một nụ cười tươi như hoa, Vũ nói:


- Heo mọi này, sao hôm nay tui thấy bà xinh thế nhở, hơ hơ…

Chưa kịp nói xong Linh đã chen ngang bằng một giọng nói tràn trề nguy hiểm mang sắc thái của tử thần:


- Thế à? Biết tui xinh đẹp sao còn dám ném gối phá hỏng nhan sắc “chim sa cá lặn” của tui hả? hả?

Biết là quá muộn để đùa giỡn, Vũ liền cười xởi lởi:


- Linh kute à, bà không nỡ đánh tui đó chứ? Hic hic.


- Đừng dùng ánh mắt “ van lơn như con cá thờn bơn” với tui.


- Tiếp đến là tiếng thét kinh thiên động địa có thể gây địa chấn 5,6 độ rích

- te “ Ya”. Nối liền sau đó là một chuỗi các âm thanh rùng rợn nghe mà nổi da gà:


- Binh… bốp…tùng …chèng…hự hự…rầm..xoảng. và kết thúc của chuỗi hành động “ hại tai” vừa rồi là tiếng thét ai oán “ asaaaaaaaaaaaaaa”

Sau 15 phút “ tả đột hữu xung” thì Linh cũng bước ra khỏi phòng Vũ để lại sau lưng một chiến trường bừa bộn cùng một kẻ tanh bành xác pháo, thân xác tả tơi, cơ ngơi sụp đổ. Như trúi được “ cục” xì

- trét lâu ngày Linh nở một nụ cười thật tươi rồi ra về. trước khi về, cô không quên quay lại nói với kẻ bại trận bên trong kèm theo một cái nháy mắt vô cùng dễ thương:


- Mai nhớ qua sớm rồi chúng ta cùng đi thi nhé!

Chap 3.

Cuối cùng thì ngày thi tuyển cũng dến. Khắp thành phố Tinh Hoa trở nên náo nhiệt đến bất ngờ, mọi người qua lại tấp nập, mặt ai cũng hứng khởi. Trải dài khắp con phố Dại Lục Hồng là những băng rôn. Khẩu hiệu thông báo việc thi tuyển của học viện Tinh Tú. Quả không hổ danh là trường đứng trong top NO.1 toàn quốc, chưa kể người dự thi, người đến xem thôi cũng đông như kiến cỏ, tưởng chừng đến một chỗ dứng cũng khó lòng có nổi. Nhưng không vì thế mà mọi người mất đi niềm hứng khởi ban đầu. đảo khắp một lượt,chúng ta có thể thấy đủ mọi cung bậc cảm xúc. Buồn có, vui có, lo lắng có thậm chí…điên cũng có, thật là phong phú và đa dạng. Những thí sinh tham gia hôm nay ngoài việc thi kiến thức còn phải chuẩn bị trang phục thật tươm tất, thật đẹp vì ngoài tiêu chí kiến thức thì học viện Tinh Tú còn lựa chọn thí sinh theo tiêu chí ưa nhìn tài năng. Thế mới nói, đậu vào học viện Tinh Tú là một việc dường như không thể. Vượt qua những thử thách ở học viện Tinh Tú thật sự rất khó khăn. Cuộc thi gồm có 3 vòng thi đó chính là: thi kiến thức, thi tài năng và thi vấn đáp. Trong đó, phần thi kiến thức là gay go nhất. Qua được vòng này thì cơ hội vào được học viện đã không còn quá xa vời đối với các bạn học sinh. Bây giờ đã là 7h35p. Đúng 8h thì cuộc thi sẽ bắt đầu vì vậy các thí sinh đã đến gần như là đông đủ và tập trung ở hội trường. Tuy nhiên, ở một nơi xa xa, có hai ngôi biệt thự đối diện nhau nằm trên con phố Gia Cát yên ắng, bên dưới hàng cây xanh mát trải dài hai bên đường có một cô gái trông rất thanh nhã trong chiếc váy trắng được thiết kế đơn giản nhưng rất đẹp. Chiếc váy tuy không quá cầu kì nhưng đã tôn lên được dáng người mảnh mai cùng làn da trắng như tuyết của cô. Cô đứng đó, trong ánh nắng buổi sớm mai trông thật xinh đẹp. Thế nhưng trái vái khung cảnh lãng mạn đó, cô gái dường như có chuyện gì gấp gáp lắm. Cứ nhìn cách cô ấy nhìn đồng hồ là biết, sau khi nhìn đồng hồ 5 hay 6 lần gì đó, cô bước về phìa nhà đối diện. Vừa đến cổng cô đã cất tiếng gọi to:


- Cún ơi!!! Đi thi!!!

Một phút, hai phút lại ba phút trôi qua. Vẫn không thấy bóng dáng người mà cô muốn gọi đâu cả. Dường như quá nóng vội, không thể chờ đợi thêm nữa, cô liền cất tiếng gọi thêm một lần nữa:


- Cún ơi! Cún!!!

Với tiếng “ cún” cuối cùng cô đã vận hết nội công để..hét. Phaỉ nói sức công phá từ giọng hét của cô không hề đơn giản. Với một tiếng thét mà khiến nhà cậu bạn kia phải rung chuyển, chim bay đầy trời tìm chốn…chạy khỏi thảm họa. Sau này mới biết, sau vụ hét dạo nọ trong khu phố Gia Cát đã có ba người nhập viện vì phát bệnh tim đột xuất, năm người nhập viện đột xuất vì…cắn phải lưỡi. Haiz giọng hét này quả là có sức sát thương ghê gớm. Nghe nói đang có một tổ chức bí mật định mời Nhật Linh hợp tác để tạo ra một loại vũ khí giết người hàng loạt thay cho bom nguyên tử( oh my god).

Âý vậy mà…

Trong ngôi nhà vừa bị rung chuyển vì tiếng hét ấy, có một người với khuôn mặt baby không thể tả đang ngủ một cách ngon lành. Sau khi vận dụng đến chiêu thức cuối cùng mà tên bạn thân vẫn chưa xuất hiện, Nhật Linh đã đưa ra quyết định…đi thẳng lên nhà gọi. 5 giây sau với tốc độ của ánh sáng. N hật Linhđã đứng trước giường Vũ và nhìn Vũ bằng ánh mắt sắc lẻm và sẵn sàng thiêu cháy cậu thành tro bụi. Hành động như một người anh hùng, Nhật Linh tung chiếc chăn trên người cậu ra kèm theo đó là một cú đạp không thương tiếc vào…mông. Cú đạp này quả có sức mạnh đáng kinh ngạc, Thái Vũ sau khi lãnh cú “ cước” đầy uy lực đã bay ra khỏi chiếc giường và đáp thẳng đầu xuống đất với một tư thế rất chi là…kì dị. Bấy giờ tôi

- tức tác giả mới hiểu rõ câu nói “ bán mặt cho đất, bán… mông cho trời”.

Kèm theo sự đau đớn của tên bạn là nụ cười rất sảng khoái nhưng cũng không kém phần rùng rợn của Nhật Linh. Sau một phút đầu quay như chong chóng, thấy bong bóng bay đầy mình cuối cùng chàng trai tội nghiệp của chúng ta

- Thái Vũ cũng ý thức được sự việc đang xảy ra. Có vẻ cú chấn động mạnh vừa rồi đã làm cho trí thông minh của cậu rủ nhau đi chơi hết cả minh chứng là cậu đã hỏi một câu không thể ngây ngô hơn:


- Uả heo mọi, bà qua đây chơi hả? Sao hôm nay mặc đồ xinh vậy? Lại còn trang điểm nữa chứ hihi.

Rầm!!!

Nhật Linh sau khi nghe xong liền té cái rầm nhưng cũng rất nhanh cô bật dậy vớ lấy cái chổi ở góc nhà vừa quật túi bụi vào người Vũ vừa quát:


- Chơi bời cái gì! Ông không nhớ hôm nay là ngày tuyển sinh của học viện Tinh Tú sao? Muộn đến nơi rồi mà còn ngủ cơ đấy, ông giỏi thật đó…


- Vậy hả? sao nhanh vậy? Tui cứ tưởng là ngày mai chứ.?( Vũ

- mặt ngơ ngơ, Linh

- mém xỉu tập hai) – Lại còn nói thé nữa à? Tui cho ông một phút lo mà chuẩn bị sau một phút nữa mà không có ở dưới nhà thì ông chết với tui…i…i….i.

Vừa nói xong, Nhật Linh quay lưng bước ra ngoài và thuận chân đá cánh cửa cho bớt tức. Tuy nhiên, cánh cửa quá cứng nên mới xảy ra cảnh tượng bên ngoài có một cô gái mặc váy trắng đang ôm chân nhảy choi choi với vẻ mặt đau đớn còn bên trong, một chàng trai đang mỉm cười và chuẩn bị thần tốc cho cuộc thi đã gần trễ.

Đúng 59s sau Thái Vũ bước ra khỏi nhà với bộ dạng bảnh trai không thể tả. khuôn mặt thiên thần của cậu bừng sáng trong ắng mai, mái tóc hơi rối gợi nên một vẻ lãng tử làm say đắm bao cô gaí. Hôm nay là ngày thi nên Vũ quyết định mặc một bộ vest trắng bên trong cũng là một chiếc sơ mi trắng in hoa văn chìm rất tinh tế trông chẳng khác gì chàng hoàng tử bước ra từ chuyện cổ tích. Rải từng bước thật chậm đến bên chiếc BMW trắng, cậu nở một nụ cười thiên thần với cô bạn thân và nói:


- Đi thôi.

Lườm Vũ một cái đến đau cả mắt xong Nhật Linh mới bước vào xe, liếc nhìn đồng hồ, chỉ còn 15’ Nhật Linh lo lắng giục lái xe đi thật nhanh để đến cho kịp giờ. Trong lúc cô lo lắng như thế thì Vũ lại dửng dưng như còn sớm lắm vậy. Bực mình, cô quát:


- Hàn

- Thái

- Vũ có biết bây giờ là mấy giờ rồi không mà bình chân như vại như thế hả?

Không đáp lại lời của cô bạn thân cậu chỉ lặng lẽ cười và kêu lái xe dừng lại. Khi xe đã dừng bên vệ đường thì cậu liền đổi vị trái với tài xế và buông một câu cụt lủn:


- Thắt dây an toàn vào!

Vưa nói xong thì chiếc xe phóng đi với một tốc độ kinh hồn, cảnh vật hai bên đường chỉ còn là những mảnh mờ nhạt khi xe đi qua. Vè phía Nhật Linh và bác tài xế thì vẻ mặt liên tục chuyển từ ngạc nhiên đến bàng hoàng rồi sợ hãi tột độ. Thái Vũ đúng là một hung thần xa lộ chính hiệu, chiếc xe liên tiếp vượt qua những chiếc xe khác một cách ngạt thở. Nhiều lúc tưởng chừng sắp đâm thì Thái Vũ lại lách qua được, trái tim của Nhật Linh như muốn bay ra khỏi lồng ngực. Vì tốc độ kinh hoàng và khả năng lạng lách siêu “ ẩu” của Thái Vũ mà dạ dày của Linh sôi lên, cảm giác thật khó chịu, những gì mới ăn hồi sáng như muốn thoát ra ngoài nhưng Linh vẫn cố gắng cầm cự. Đến lúc Nhật Linh không thể chịu đựng được nữa thì chiếc xe cũng vừa đến nơi, vội chạy ra khỏi xe hít thở không khí bên ngoài cho bớt khó chịu, mặt Nhật Linh cứ chuyển biến liên tục từ đỏ sang tím tái. Một lúc sau mới lấy lại vẻ mặt hồng hào bình thường. Về phần Thái Vũ, khi dừng xe lại thì định khoe với Nhật Linh về tài năng lái xe của mình nhưng chưa kịp làm gì thì đã thấy Linh chạy ra khỏi xe vẻ mặt không được khỏe. Qúa lo lắng nên Vũ liền chạy ra khỏi xe hỏi han liên hồi:


- Heo mọi, bà sao vậy? thấy khó chịu trong người à? Có cần đưa đi bệnh viện không?


- Không cần. Nhật Linh hất tay Thái Vũ ra.


- Bà sao vậy?


- Ông đi xe cái kiểu gì vậy hả? tí nữa là trong sổ của Diêm Vương có tên tui rồi đấy biết chưa.


- Tui xin lỗi mà, tui chỉ muốn đến sớm thôi mà, bà bỏ qua cho tui đi nha! Nha!( mặt ngây thơ)


- Thật là không thể giận ông được mà, thôi vào thi nào, sắp muộn rồi đấy. Nhật Linh khoát tay ra hiệu cho Thái Vũ đi theo để vào đăng kí. Cả hai đang bước về phía cổng trường thì ba chiếc xe BMW đột ngột dừng trước mặt họ.

Chap 4.

Như có sự tính toán từ trước, cửa của ba chiếc xe mở ra đồng loạt, ba dáng người cao to bước ra khỏi xe và đặc biệt là cả ba người đều rất chi là… đẹp trai.

Lí lịch trích ngang:

Tên nhóm: tam ác quỷ.

Số thành viên: 3 thành viên.

Tên các thành viên: Tạ Hoàng, Trần Mạnh, Bùi Thiết Quân.

Sơ yếu lí lịch từng thành viên.

1. Tạ Hoàng.( Trưởng nhóm).


- Tên cúng cơm: Tạ Hoàng.


- Chiều cao: 1m84.


- Chỉ số IQ 310.


- Là công tử của tập đoàn thời trang nổi tiếng MKB. Từ nhỏ đã nổi tiếng là người thông minh nhưng rất ngỗ ngược, không coi ai ra gì. Từ nhỏ đến lớn chỉ chơi thân với Trần Mạnh và Bùi Thiết Quân. Được mệnh danh là “ hoàng tử ngỗ ngược”.

2. Trần Mạnh( thành viên).


- Tên cúng cơm: Trần Mạnh.


- Chiều cao: 1m80.


- Chỉ số IQ 300.


- Là thiếu gia của tập đoàn tài chính nổi tiếng thế giới, học rất giỏi nhưng nổi tiếng là lạnh lùng. Từ nhỏ đến lớn không hề quan tâm đến con gái nên được mệnh danh là “ hoàng tử băng giá”. Từ nhỏ đã chơi thân với Tạ Hoàng và Bùi Thiết Quân.

3. Bùi Thiết Quân.( thành viên)


- Tên cúng cơm:Bùi Thiết Quân.


- Chiều cao: 1m79.


- Chỉ số IQ 290.


- Là thiếu gia của công ty mua bán bất động sản lớn nhất thế giới, tuy chỉ mới 16 tuổi nhưng đã là chủ của một bang xã hội đen khá lớn. Tính tình vui vẻ, hòa đồng tuy nhiên lại rất thất thường được mệnh danh là “ hoàng tử mưa nắng thất thường”.

Từ khi ba người xuất hiện, cảnh vật xung quanh như bị lu mờ, ánh nắng như mất đi vẻ huy hoàng, tươi sáng vốn có, cây cỏ như giảm đi sự xanh tươi. Mỗi bước họ đi là cỏ cây ghen tị, chim chóc oán than. Nhật Linh ngắm nhìn ba chàng trai không chớp mắt, ánh mắt đờ đẫn( bệnh hám “ zai” tái phát haiz) miệng thì liên tục lẩm bẩm:


- Ôi đẹp trai, đẹp trai quá! Chẹp chẹp. trông cứ như thiên thần ấy. Này cún, ông có thấy là họ rất đẹp không? Tui có thể nhìn thấy đôi cánh thiên thần sau lưng họ đấy. ôi! Quanh họ còn tỏa ánh hào quang nữa kìa, tôi đến xỉu mất thôi!!!


- Này! Bà đến đây để thi chứ đâu phải đến đây để mà … ngắm trai. Lo mà vào thi đi chứ, sắp muộn đến nơi rồi( thực tế còn 7 phút) muốn ngắm thì ngắm tui đây này. ( ặc ặc ở đâu ra người tự tin thái quá như vậy hả trời)

Nghe Thái Vũ nói vậy Nhật Linh tí nữa thì đột tử mà chết. Cũng may là nội công thâm hậu. Nhật Linh liền bốp chát lại:


- Ông mà đẹp đẽ gì. Tui ngắm hoài nên chán rồi.


- Gì chứ! Đẹp thế mà chê à? Bà đúng là không có mắt thẩm mĩ. – Cái gì chứ! Ông mới là người không có mắt thẩm mĩ…

Hai người cứ mải mê nói chuyện mà không để ý rằng ba chàng “ đẹp zai” kia đã tiến lại gần từ lúc nào. Chà!!! Laị còn xếp thành một hàng ngay ngắn nữa cơ đấy, tay còn đút trong túi quần trông thật là phong cách. Người đứng đầu tiên và cũng là người đẹp trai nhất lên tiếng:


- Ê! Tụi bây, nếu tao không nhầm thì đây là hoc viện Tinh Tú, là

- học

- viện

- Tinh

- Tú cao cấp vậy tại sao lại có hai đứa ngu đần này đến dự thi nhỉ? ở đâu ra cái loại thấy trai đẹp là không thấy trời đất xung quanh thế nào vậy nhỉ? Nhìn qua là biết không đậu rồi thôi về nhà đi hai “ bé”, với chỉ số IQ dưới 50 của hai “ bé” thì không thể thi vào đây được đâu. Ha ha ha.

Kèm theo lời nói cay độc là một ánh mắt vô cùng lạnh lùng và nụ cười ghê rợn. Nhìn vào đôi mắt ấy ta chỉ thấy một tâm hồn vô cảm cùng mớ cảm xúc bị đóng băng.


- Ha ha ha ha

- Tiếng cười vang khắp cả con phố.

Đến lúc này Nhật Linh mới ngu ngơ hỏi:


- Bạn nói mình sao?


- Ôi nhìn kìa! Chẳng phải là rất ngố sao? Phải. Tôi nói cô đấy!( nhếch mép cười khinh bỉ).


- Tôi hỏi lại lần nữa có phải cậu vừa nói tôi không? Nhật Linh đã tức giận nhưng vẫn cố kìm nén, vẻ ngu ngơ ban đầu đã được thay bằng khuôn mặt không một xúc cảm.


- Đúng… hắn đáp gọn nhưng hơi tỏ ra ngạc nhiên trước thái độ thay dổi như điện xẹt của Nhật Linh.


- Cậu… Nhật Linh đã tức giận lại càng tức giận hơn, cơn giận sắp sửa vượt khỏi tầm kiểm soát.


- Tôi làm sao??? Vừa nói hắn vừa ghé mặt đến bên cạnh Nhật Linh.


- Cún! Ông đi đăng kí cho hai bọn mình đi cứ để mấy tên ngu ngốc này cho tui xử lý.


- Ngu…ngu ngốc? cô…cô muốn chết sớm hả? đến lượt anh chàng này tức giận.


- ừ. Tôi hối hận là đến tận bây giờ tôi mới nhận ra cái lũ khỉ đột hôi hám các anh đấy, bên ngoài thì có vẻ đẹp thiên thần nhưng bên trong tâm địa lại thâm độc như ác quỷ.

- Nhật Linh đáp lại bằng một giọng vô cùng chanh chua.


- Cô nói ai là khỉ đột? ai hôi hám hả? Bùi Thiết Quân hùng hổ xông lên, mặt đỏ gay như con gà chọi.


- Cô chỉ mới gặp chúng tôi mà sao lại vội vàng kết luận như vậy hả? Trần Mạnh cũng lên tiếng bằng một giọng vô cùng lạnh lùng.

Thật là gay cấn, một bên là Bùi Thiết Quân đang nóng như lửa, một bên là Trần Mạnh lạnh như băng, chỉ có Tạ Hoàng là chưa hề lên tiếng. đúng lúc Bùi Thiết Quân đang định lao lên xử lí Nhật Linh thì bị Tạ Hoàng ngăn lại và lên tiếng bằng một giọng vô cùng dứt khoát:


- Các cậu cứ để cô ta cho tớ xử lí. Quân, Mạnh hai người vào đăng kí đi, nhớ đăng kí cho mình nữa. Phải cho cô ta biết hậu quả của việc chọc giận đại thiếu gia này chứ!

Hai người kia tuy ấm ức nhưng cũng vẫn dời đi, bây giờ chỉ còn lại Nhật Linh và Thái Vũ. Quanh hai người bầu không khí vô cùng nguy hiểm, thế nhưng lại không có ai lên tiếng cứ như muốn thử thách sự kiên nhẫn của dối phương vậy. Nhật Linh thầm nghĩ “ tên này nhìn đẹp trai vậy mà thần kinh không được bình thường. Hắn tưởng hắn là ai cơ chứ. Đẹp trai thì có quyền chê bai mạt sát người khác sao?( đúng) nhìn kĩ lại thì hắn thật là giống con khỉ xổng chuồng, thật đáng ghét. Mang trên người bộ mặt và dáng vóc của một thiên thần nhưng lại có tính cách của quỷ dữ. được! hôm nay kể như tới số của ngươi rồi, dám chọc giận bản cô nương cơ đấy!” nghĩ đến đâycô không nén được mà buộc phải phì cười. đối diện cô, tên thiếu gia đang bốc lửa giận ngút trời cũng phải ngớ ra khó hiểu “ cô ta có phải bị điên rồi không? Có phải vì thần thái của mình oai phong quá nên cô ta phải sợ hãi đến mức phát điên như vậy không? Cũng phải thôi, khi bản thiếu gia tức giận thì hung thần còn phải rút lui huống hồ con nhỏ kia. Hơ hơ”. Nghĩ vậy nhưng Tạ Hoàng cũng phải đá đểu Nhật Linh để trả thù:


- Cô làm gì mà cười như đười ươi chơi cầu tuột vậy? hay lắm à? Thấy oai phong của tôi nên tự động rút lui đúng không? Biết diều thì mau xin lỗi bản thiếu gia đi rồi tôi sẽ xem xét việc có bỏ qua cho cô hay không. Ha ha.


- Cười đắc thắng nhỉ? Tôi nói cho anh biết…

“ cuộc thi tuyển sinh của học viện Tinh Tú sẽ diễn ra trong 5p nữa yêu cầu các thi sinh đang ở bên ngoài nhanh chóng vào trong chuẩn bị cho việc dự thi và các thí sinh bên trong nhanh chóng ổn định chỗ ngồi để ban tổ chức có thể tổ chức buổi tuyển sinh một cách suôn sẻ nhất”.

Đang nói dở thì tiếng loa phóng thanh truyền từ hội trường vọng tới. Biết là cuộc thi sắp bắt đầu nên Nhật Linh quay người định chạy vào hội trường ngay nhưng cô lại dừng lại, trong mắt ánh lên một tia nhìn tinh nghịch . Nở một nụ cười tỏa nắng, nhanh như chớp cô xoay người, đã vào chân Tạ Hoàng một cú đau điếng rồi chạy vụt đi. Khi chạy qua cổng trường, cô nắm lấy tay Thái Vũ và chạy một mạch về phía hội trường để lại Tạ Hoàng mặt mày tím lịm vì đau còn Trần Mạnh và Bùi Thiết Quân thì ngơ ngơ như bò đeo nơ vì không hiểu gì. Chạy gần đến hội trưởng thì Thái Vũ mới hiểu những gì xảy ra, nở một nụ cười thật tươi Thái Vũ quay qua Nhật Linh nói:


- Heo mọi này! Bà cừ lắm có biết không? Bà là thần tượng của đời tui á!!! – Vậy hả? rất hân hạnh khi được làm thần tượng của ông. Haha. Nhật Linh vừa dứt lời thí cả hai cùng bật cười, tiếng cười trong trẻo phá vỡ không gian yên tĩnh xung quanh. Hai người bây giờ đã chạy được rất xa và không hề biết rằng Tạ Hoàng đang căm hận họ vô cùng, tay ôm vết đau ở chân, Tạ Hoàng không ngừng nguyền rủa:


- Đồ hột mít! Cô chết với tôi!!! Thù này không trả thì tôi không phải là Tạ Hoàng.

Vừa ngồi xuống chiếc ghế tại hội trường thì Nhật Linh thấy người mình ớn lạnh, lỗ tai ngứa ngáy kì lạ. thấy biểu hiện khác thường của Nhật Linh thì Thái Vũ lo lắng hỏi:


- Heo mọi, bà sao vậy? lạnh hả?


- Không. Tui chỉ thấy chút biểu hiện khác thường thôi.


- Có thấy khó chịu lắm không? Nếu thấy không khỏe thì tui đưa bà về, không thi cũng không sao.


- Ông an tâm, tui khỏe như trâu ấy, một chút khó chịu thế này thì bõ bèn gì, ông nhìn này tui bình thường rồi đây này. Vừa nói Nhật Linh vừa giơ tay lên làm động tác khoe “chuột” tay trông rất buồn cười. Hành động đó của Nhật Linh đã khiến Thái Vũ phải bật cười, tuy cười vậy nhưng trong lòng Thái Vũ lại thấy bồn chồn lo lắng, cảm giác này chỉ xuất hiện từ khi Nhật Linh gặp tên Tạ Hoàng kia. Cậu có cảm giác cô bạn thân của mình sẽ thay đổi, cô sẽ rời xa cậu mãi mãi. Cậu luôn mong muốn cô là heo mọi nóng tính nhưng tốt bụng, luôn là cô bạn nhỏ trong vòng tay chở che của cậu bởi cô thật sự chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng cậu vị trí ấy không thể thay thế được.

Đang suy nghĩ ngẩn ngơ về tương lai nên thơ của hai đứa thì Thái Vũ bị Nhật Linh đánh cho một cái đau điếng làm cho tâm hồn đang treo ngược cành cây nãy giờ bị.. mất điểm tựa rơi cái bịch xuống đất. Không hề quan tâm đến biểu hiện đau đớn của tên bạn, Nhật Linh nói:


- Này! Ông đang suy nghĩ gì mà ngẩn ngơ vậy hả? không lẽ…lúc nãy khi tui đang gian khổ chiến đấu với tên khỉ đột kia thì ông đã ngắm được em nào nên bây giờ hồi tưởng lại?

Cốp cốp.


- Á. Đau .


- Biết đau cơ à? Hậu quả của việc nói linh tinh đấy! cún suốt đời chỉ yêu pama cún thôi, biết chưa? Con gái là chúa rắc rối, lại còn dữ như cọp ai mà thích cho nổi. À mà quên, ngoài pama ra cún còn yêu heo mọi nữa. hơ hơ

Cốp cốp cốp.


- Mới ba tuổi đầu mà bày đặt tinh ranh hả? ông có biết ghét của nào trời trao của đó không hả?

“ thì tui cũng đang mong ông trời trao bà cho tui đây” Thái Vũ chợt nghĩ như vậy và bất giác mỉm cười.

Thấy thằng bạn thân hôm nay toàn thể hiện những biểu hiện lạ Nhật Linh chẳng biết phải làm sao. Đang định tát cho tho thằng bạn một phát cho cái đầu nó đỡ mát thì dưới hội trường có hai người bước ra, nhạc cũng được nổi lên. Buổi lễ đã bắt đầu rồi. Kết thúc phần nhạc mở màn người MC nữ lên tiếng:


- Chào mừng toàn thể các bạn học sinh từ trên khắp đất nước đã đến đay tham dự buổi lễ này. Như các bạn đã biết học viện Tinh Tú là nơi…

Ôi giời, lại là cái phần giới thiệu lịch sử trường cũ rích. Chán ngắt. đang định quay sang Thái Vũ tám cho bớt buồn ngủ thì Nhật Linh nhận ra một sự thật đau lòng là Thái Vũ đã ngủ tự lúc nào. Thật là! Cậu ta là heo đội lốt người chứ không phải là người bình thường. Chán nản cô liền quay qua nghe tiếp bài diễn văn lịch sử như một học sinh gương mẫu mà trong lòng thấy nhán ngẩm vô cùng.

Tíc tắc, tíc tắc.

30p trôi qua…

Khi hầu hết các bạn học sinh đã ngủ gật vì bài diến văn quá… dài thì thầy hiệu trưởng lên tiếng:


- Chào toàn thể các bạn học sinh, có vẻ các em không thích bài diễn văn về lịch sử trường cho lắm nhỉ?( giọng nói đậm đặc mùi thuốc súng, nhờ chất giọng đặc biệt này mà các bạn học sinh đang say trong cơn mê ngủ phải bật dậy lắng nghe chăm chú) tôi tên là Thạch Thái Bảo, là hiệu trưởng của học viện Tinh Tú nổi tiếng này. Tôi xin trân trọng tuyên bố với toàn thể các bạn rằng: cuộc thi chính thức bắt đầu. sau khi hiệu trưởng dứt lời, cả hội trường như bùng nổ trong tiếng vỗ tay giòn giã. Mỉm cười một cách hiền từ, hiệu trưởng Thạch nói tiếp:


- Tôi xin chúc toàn thể các bạn thi tốt, tôi tin rằng với cuộc thi này các bạn sẽ trổ hết mọi tài năng của mình để không phụ lòng mong đợi của ba mẹ, thầy cô và đặc biệt là công sức học tập của các bạn trong thời gian qua. Như các bạn đã biết cuộc thi tuyển của học viện Tinh Tú bao gồm ba phần thi chính là kiến thức, tài năng và vấn đáp. Trong phần thi đầu tiên_thi kiến thức các bạn phải làm một bài kiểm tra kiến thức cơ bản gồm 20 câu lí thuyết và 60 câu trắc nghiệm trong vòng 120 phút. Nếu đạt phần thi lí thuyết bạn sẽ phải trả lời thêm 300 câu hỏi IQ trong 30p từ đó sẽ chọn ra 2000 thí sinh xuất sắc nhất để lọt vào vòng thi thứ hai. Tôi cũng xin lưu ý, tuy các bạn đều là học sinh giỏi nhưng đừng mơ tưởng đến việc trao đổi hay xem tài liệu vì mỗi phòng thi sẽ có 5 giám thì coi thi và 3 giám thị hành lang giám sát vô cùng chặt chẽ. Cuối cùng xin chúc các bạn thi tốt.

Hiệu trưởng vừa dứt lời cả hội trường căng thẳng tột độ. Tuy đã biết trước thể lệ thi nhưng Nhật Linh và Thái Vũ không khỏi lo lắng. “ thật không hề đơn giản” cô thầm nghĩ.


- Xin mời các bạn thí sinh đi theo chúng tôi, chúng tôi sẽ đưa các bạn đén phòng thi của mình. Nhật Linh và Thái Vũ đứng lên đi theo người chỉ dẫn trên miệng thì thầm hai chữ “ cố lên”.

Cuộc thi khá căng thẳng trôi qua nhanh chóng. Những câu hỏi lý thuyết, trắc nghiệm và IQ không làm Nhật Linh, Thái Vũ phải lo lắng cho lắm. phần thi thứ nhất của ngày hôm nay coi như là suôn sẻ. khi đã có bảng kết quả, Nhật Linh và Thái Vũ chen vào xem. Quả không ngoài sự suy đoán của Nhật Linh, Thái Vũ đứng vị trí thứ nhất nhưng ngoài Thái Vũ ra còn có một người mang tên Tạ Hoàng. Người này quả thật không đơn giản bởi vì theo như Nhật Linh thấy thì Thái Vũ là người thông minh nhất mà cô từng gặp. Nhìn tiếp trên bảng thành tích thì thấy Nhật Linh đứng thứ hai, thứ ba là Trần Mạnh, thứ 4 là Lý Chấn Duy, thứ 5 là Lý Chấn Huy thứ 6 là Bùi Thiết Quân… xem đến đây thì có tiếng phát ra từ loa phóng thanh của học viện:


- Vâng. Trong tổng số hơn 18000 thí sinh đăng kí dự thi nhưng chỉ có có 2000 thí sinh vượt qua vòng thi đầu tiên. Mời các bạn có tên trong danh sách chúng tôi đã dán ở bảng thông báo đến ngay hội trường để tham gia vòng thi thứ hai_ vòng thi năng khiếu.

Sau khi nghe thông báo. Các thí sinh trúng tuyển lũ lượt kéo nhau xuống hội trường để lại rất nhiều thí sinh nuối tiếc ở phía sau. Về phần thi tài năng thì Nhật Linh và Thái Vũ không cần phải lo lắng vì cầm, kì, thi, họa họ đều rất giỏi hơn nữa phần thi cho phép các thí sinh hợp tác với nhau cùng thể hiện nên cô và Thái Vũ đã chuẩn bị tiết mục này từ lâu.

Chap 4.

Như có sự tính toán từ trước, cửa của ba chiếc xe mở ra đồng loạt, ba dáng người cao to bước ra khỏi xe và đặc biệt là cả ba người đều rất chi là… đẹp trai.

Lí lịch trích ngang:

Tên nhóm: tam ác quỷ.

Số thành viên: 3 thành viên.

Tên các thành viên: Tạ Hoàng, Trần Mạnh, Bùi Thiết Quân.

Sơ yếu lí lịch từng thành viên.

1. Tạ Hoàng.( Trưởng nhóm).


- Tên cúng cơm: Tạ Hoàng.


- Chiều cao: 1m84.


- Chỉ số IQ 310.


- Là công tử của tập đoàn thời trang nổi tiếng MKB. Từ nhỏ đã nổi tiếng là người thông minh nhưng rất ngỗ ngược, không coi ai ra gì. Từ nhỏ đến lớn chỉ chơi thân với Trần Mạnh và Bùi Thiết Quân. Được mệnh danh là “ hoàng tử ngỗ ngược”.

2. Trần Mạnh( thành viên).


- Tên cúng cơm: Trần Mạnh.


- Chiều cao: 1m80.


- Chỉ số IQ 300.


- Là thiếu gia của tập đoàn tài chính nổi tiếng thế giới, học rất giỏi nhưng nổi tiếng là lạnh lùng. Từ nhỏ đến lớn không hề quan tâm đến con gái nên được mệnh danh là “ hoàng tử băng giá”. Từ nhỏ đã chơi thân với Tạ Hoàng và Bùi Thiết Quân.

3. Bùi Thiết Quân.( thành viên)


- Tên cúng cơm:Bùi Thiết Quân.


- Chiều cao: 1m79.


- Chỉ số IQ 290.


- Là thiếu gia của công ty mua bán bất động sản lớn nhất thế giới, tuy chỉ mới 16 tuổi nhưng đã là chủ của một bang xã hội đen khá lớn. Tính tình vui vẻ, hòa đồng tuy nhiên lại rất thất thường được mệnh danh là “ hoàng tử mưa nắng thất thường”.

Từ khi ba người xuất hiện, cảnh vật xung quanh như bị lu mờ, ánh nắng như mất đi vẻ huy hoàng, tươi sáng vốn có, cây cỏ như giảm đi sự xanh tươi. Mỗi bước họ đi là cỏ cây ghen tị, chim chóc oán than. Nhật Linh ngắm nhìn ba chàng trai không chớp mắt, ánh mắt đờ đẫn( bệnh hám “ zai” tái phát haiz) miệng thì liên tục lẩm bẩm:


- Ôi đẹp trai, đẹp trai quá! Chẹp chẹp. trông cứ như thiên thần ấy. Này cún, ông có thấy là họ rất đẹp không? Tui có thể nhìn thấy đôi cánh thiên thần sau lưng họ đấy. ôi! Quanh họ còn tỏa ánh hào quang nữa kìa, tôi đến xỉu mất thôi!!!


- Này! Bà đến đây để thi chứ đâu phải đến đây để mà … ngắm trai. Lo mà vào thi đi chứ, sắp muộn đến nơi rồi( thực tế còn 7 phút) muốn ngắm thì ngắm tui đây này. ( ặc ặc ở đâu ra người tự tin thái quá như vậy hả trời)

Nghe Thái Vũ nói vậy Nhật Linh tí nữa thì đột tử mà chết. Cũng may là nội công thâm hậu. Nhật Linh liền bốp chát lại:


- Ông mà đẹp đẽ gì. Tui ngắm hoài nên chán rồi.


- Gì chứ! Đẹp thế mà chê à? Bà đúng là không có mắt thẩm mĩ.


- Cái gì chứ! Ông mới là người không có mắt thẩm mĩ…

Hai người cứ mải mê nói chuyện mà không để ý rằng ba chàng “ đẹp zai” kia đã tiến lại gần từ lúc nào. Chà!!! Laị còn xếp thành một hàng ngay ngắn nữa cơ đấy, tay còn đút trong túi quần trông thật là phong cách. Người đứng đầu tiên và cũng là người đẹp trai nhất lên tiếng:


- Ê! Tụi bây, nếu tao không nhầm thì đây là hoc viện Tinh Tú, là

- học

- viện

- Tinh

- Tú cao cấp vậy tại sao lại có hai đứa ngu đần này đến dự thi nhỉ? ở đâu ra cái loại thấy trai đẹp là không thấy trời đất xung quanh thế nào vậy nhỉ? Nhìn qua là biết không đậu rồi thôi về nhà đi hai “ bé”, với chỉ số IQ dưới 50 của hai “ bé” thì không thể thi vào đây được đâu. Ha ha ha.

Kèm theo lời nói cay độc là một ánh mắt vô cùng lạnh lùng và nụ cười ghê rợn. Nhìn vào đôi mắt ấy ta chỉ thấy một tâm hồn vô cảm cùng mớ cảm xúc bị đóng băng.


- Ha ha ha ha

- Tiếng cười vang khắp cả con phố.

Đến lúc này Nhật Linh mới ngu ngơ hỏi:


- Bạn nói mình sao?


- Ôi nhìn kìa! Chẳng phải là rất ngố sao? Phải. Tôi nói cô đấy!( nhếch mép cười khinh bỉ).


- Tôi hỏi lại lần nữa có phải cậu vừa nói tôi không? Nhật Linh đã tức giận nhưng vẫn cố kìm nén, vẻ ngu ngơ ban đầu đã được thay bằng khuôn mặt không một xúc cảm.


- Đúng… hắn đáp gọn nhưng hơi tỏ ra ngạc nhiên trước thái độ thay dổi như điện xẹt của Nhật Linh.


- Cậu… Nhật Linh đã tức giận lại càng tức giận hơn, cơn giận sắp sửa vượt khỏi tầm kiểm soát.


- Tôi làm sao??? Vừa nói hắn vừa ghé mặt đến bên cạnh Nhật Linh. – Cún! Ông đi đăng kí cho hai bọn mình đi cứ để mấy tên ngu ngốc này cho tui xử lý.


- Ngu…ngu ngốc? cô…cô muốn chết sớm hả? đến lượt anh chàng này tức giận.


- ừ. Tôi hối hận là đến tận bây giờ tôi mới nhận ra cái lũ khỉ đột hôi hám các anh đấy, bên ngoài thì có vẻ đẹp thiên thần nhưng bên trong tâm địa lại thâm độc như ác quỷ.

- Nhật Linh đáp lại bằng một giọng vô cùng chanh chua.


- Cô nói ai là khỉ đột? ai hôi hám hả? Bùi Thiết Quân hùng hổ xông lên, mặt đỏ gay như con gà chọi.


- Cô chỉ mới gặp chúng tôi mà sao lại vội vàng kết luận như vậy hả? Trần Mạnh cũng lên tiếng bằng một giọng vô cùng lạnh lùng.

Thật là gay cấn, một bên là Bùi Thiết Quân đang nóng như lửa, một bên là Trần Mạnh lạnh như băng, chỉ có Tạ Hoàng là chưa hề lên tiếng. đúng lúc Bùi Thiết Quân đang định lao lên xử lí Nhật Linh thì bị Tạ Hoàng ngăn lại và lên tiếng bằng một giọng vô cùng dứt khoát:


- Các cậu cứ để cô ta cho tớ xử lí. Quân, Mạnh hai người vào đăng kí đi, nhớ đăng kí cho mình nữa. Phải cho cô ta biết hậu quả của việc chọc giận đại thiếu gia này chứ!

Hai người kia tuy ấm ức nhưng cũng vẫn dời đi, bây giờ chỉ còn lại Nhật Linh và Thái Vũ. Quanh hai người bầu không khí vô cùng nguy hiểm, thế nhưng lại không có ai lên tiếng cứ như muốn thử thách sự kiên nhẫn của dối phương vậy. Nhật Linh thầm nghĩ “ tên này nhìn đẹp trai vậy mà thần kinh không được bình thường. Hắn tưởng hắn là ai cơ chứ. Đẹp trai thì có quyền chê bai mạt sát người khác sao?( đúng) nhìn kĩ lại thì hắn thật là giống con khỉ xổng chuồng, thật đáng ghét. Mang trên người bộ mặt và dáng vóc của một thiên thần nhưng lại có tính cách của quỷ dữ. được! hôm nay kể như tới số của ngươi rồi, dám chọc giận bản cô nương cơ đấy!” nghĩ đến đâycô không nén được mà buộc phải phì cười. đối diện cô, tên thiếu gia đang bốc lửa giận ngút trời cũng phải ngớ ra khó hiểu “ cô ta có phải bị điên rồi không? Có phải vì thần thái của mình oai phong quá nên cô ta phải sợ hãi đến mức phát điên như vậy không? Cũng phải thôi, khi bản thiếu gia tức giận thì hung thần còn phải rút lui huống hồ con nhỏ kia. Hơ hơ”. Nghĩ vậy nhưng Tạ Hoàng cũng phải đá đểu Nhật Linh để trả thù:


- Cô làm gì mà cười như đười ươi chơi cầu tuột vậy? hay lắm à? Thấy oai phong của tôi nên tự động rút lui đúng không? Biết diều thì mau xin lỗi bản thiếu gia đi rồi tôi sẽ xem xét việc có bỏ qua cho cô hay không. Ha ha.


- Cười đắc thắng nhỉ? Tôi nói cho anh biết…

“ cuộc thi tuyển sinh của học viện Tinh Tú sẽ diễn ra trong 5p nữa yêu cầu các thi sinh đang ở bên ngoài nhanh chóng vào trong chuẩn bị cho việc dự thi và các thí sinh bên trong nhanh chóng ổn định chỗ ngồi để ban tổ chức có thể tổ chức buổi tuyển sinh một cách suôn sẻ nhất”.

Đang nói dở thì tiếng loa phóng thanh truyền từ hội trường vọng tới. Biết là cuộc thi sắp bắt đầu nên Nhật Linh quay người định chạy vào hội trường ngay nhưng cô lại dừng lại, trong mắt ánh lên một tia nhìn tinh nghịch . Nở một nụ cười tỏa nắng, nhanh như chớp cô xoay người, đã vào chân Tạ Hoàng một cú đau điếng rồi chạy vụt đi. Khi chạy qua cổng trường, cô nắm lấy tay Thái Vũ và chạy một mạch về phía hội trường để lại Tạ Hoàng mặt mày tím lịm vì đau còn Trần Mạnh và Bùi Thiết Quân thì ngơ ngơ như bò đeo nơ vì không hiểu gì. Chạy gần đến hội trưởng thì Thái Vũ mới hiểu những gì xảy ra, nở một nụ cười thật tươi Thái Vũ quay qua Nhật Linh nói:


- Heo mọi này! Bà cừ lắm có biết không? Bà là thần tượng của đời tui á!!!


- Vậy hả? rất hân hạnh khi được làm thần tượng của ông. Haha. Nhật Linh vừa dứt lời thí cả hai cùng bật cười, tiếng cười trong trẻo phá vỡ không gian yên tĩnh xung quanh. Hai người bây giờ đã chạy được rất xa và không hề biết rằng Tạ Hoàng đang căm hận họ vô cùng, tay ôm vết đau ở chân, Tạ Hoàng không ngừng nguyền rủa:


- Đồ hột mít! Cô chết với tôi!!! Thù này không trả thì tôi không phải là Tạ Hoàng.

Vừa ngồi xuống chiếc ghế tại hội trường thì Nhật Linh thấy người mình ớn lạnh, lỗ tai ngứa ngáy kì lạ. thấy biểu hiện khác thường của Nhật Linh thì Thái Vũ lo lắng hỏi:


- Heo mọi, bà sao vậy? lạnh hả?


- Không. Tui chỉ thấy chút biểu hiện khác thường thôi.


- Có thấy khó chịu lắm không? Nếu thấy không khỏe thì tui đưa bà về, không thi cũng không sao.


- Ông an tâm, tui khỏe như trâu ấy, một chút khó chịu thế này thì bõ bèn gì, ông nhìn này tui bình thường rồi đây này. Vừa nói Nhật Linh vừa giơ tay lên làm động tác khoe “chuột” tay trông rất buồn cười. Hành động đó của Nhật Linh đã khiến Thái Vũ phải bật cười, tuy cười vậy nhưng trong lòng Thái Vũ lại thấy bồn chồn lo lắng, cảm giác này chỉ xuất hiện từ khi Nhật Linh gặp tên Tạ Hoàng kia. Cậu có cảm giác cô bạn thân của mình sẽ thay đổi, cô sẽ rời xa cậu mãi mãi. Cậu luôn mong muốn cô là heo mọi nóng tính nhưng tốt bụng, luôn là cô bạn nhỏ trong vòng tay chở che của cậu bởi cô thật sự chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng cậu vị trí ấy không thể thay thế được.

Đang suy nghĩ ngẩn ngơ về tương lai nên thơ của hai đứa thì Thái Vũ bị Nhật Linh đánh cho một cái đau điếng làm cho tâm hồn đang treo ngược cành cây nãy giờ bị.. mất điểm tựa rơi cái bịch xuống đất. Không hề quan tâm đến biểu hiện đau đớn của tên bạn, Nhật Linh nói:


- Này! Ông đang suy nghĩ gì mà ngẩn ngơ vậy hả? không lẽ…lúc nãy khi tui đang gian khổ chiến đấu với tên khỉ đột kia thì ông đã ngắm được em nào nên bây giờ hồi tưởng lại?

Cốp cốp.


- Á. Đau .


- Biết đau cơ à? Hậu quả của việc nói linh tinh đấy! cún suốt đời chỉ yêu pama cún thôi, biết chưa? Con gái là chúa rắc rối, lại còn dữ như cọp ai mà thích cho nổi. À mà quên, ngoài pama ra cún còn yêu heo mọi nữa. hơ hơ

Cốp cốp cốp.


- Mới ba tuổi đầu mà bày đặt tinh ranh hả? ông có biết ghét của nào trời trao của đó không hả?

“ thì tui cũng đang mong ông trời trao bà cho tui đây” Thái Vũ chợt nghĩ như vậy và bất giác mỉm cười.

Thấy thằng bạn thân hôm nay toàn thể hiện những biểu hiện lạ Nhật Linh chẳng biết phải làm sao. Đang định tát cho tho thằng bạn một phát cho cái đầu nó đỡ mát thì dưới hội trường có hai người bước ra, nhạc cũng được nổi lên. Buổi lễ đã bắt đầu rồi. Kết thúc phần nhạc mở màn người MC nữ lên tiếng:


- Chào mừng toàn thể các bạn học sinh từ trên khắp đất nước đã đến đay tham dự buổi lễ này. Như các bạn đã biết học viện Tinh Tú là nơi…

Ôi giời, lại là cái phần giới thiệu lịch sử trường cũ rích. Chán ngắt. đang định quay sang Thái Vũ tám cho bớt buồn ngủ thì Nhật Linh nhận ra một sự thật đau lòng là Thái Vũ đã ngủ tự lúc nào. Thật là! Cậu ta là heo đội lốt người chứ không phải là người bình thường. Chán nản cô liền quay qua nghe tiếp bài diễn văn lịch sử như một học sinh gương mẫu mà trong lòng thấy nhán ngẩm vô cùng.

Tíc tắc, tíc tắc.

30p trôi qua…

Khi hầu hết các bạn học sinh đã ngủ gật vì bài diến văn quá… dài thì thầy hiệu trưởng lên tiếng:


- Chào toàn thể các bạn học sinh, có vẻ các em không thích bài diễn văn về lịch sử trường cho lắm nhỉ?( giọng nói đậm đặc mùi thuốc súng, nhờ chất giọng đặc biệt này mà các bạn học sinh đang say trong cơn mê ngủ phải bật dậy lắng nghe chăm chú) tôi tên là Thạch Thái Bảo, là hiệu trưởng của học viện Tinh Tú nổi tiếng này. Tôi xin trân trọng tuyên bố với toàn thể các bạn rằng: cuộc thi chính thức bắt đầu. sau khi hiệu trưởng dứt lời, cả hội trường như bùng nổ trong tiếng vỗ tay giòn giã. Mỉm cười một cách hiền từ, hiệu trưởng Thạch nói tiếp:


- Tôi xin chúc toàn thể các bạn thi tốt, tôi tin rằng với cuộc thi này các bạn sẽ trổ hết mọi tài năng của mình để không phụ lòng mong đợi của ba mẹ, thầy cô và đặc biệt là công sức học tập của các bạn trong thời gian qua. Như các bạn đã biết cuộc thi tuyển của học viện Tinh Tú bao gồm ba phần thi chính là kiến thức, tài năng và vấn đáp. Trong phần thi đầu tiên_thi kiến thức các bạn phải làm một bài kiểm tra kiến thức cơ bản gồm 20 câu lí thuyết và 60 câu trắc nghiệm trong vòng 120 phút. Nếu đạt phần thi lí thuyết bạn sẽ phải trả lời thêm 300 câu hỏi IQ trong 30p từ đó sẽ chọn ra 2000 thí sinh xuất sắc nhất để lọt vào vòng thi thứ hai. Tôi cũng xin lưu ý, tuy các bạn đều là học sinh giỏi nhưng đừng mơ tưởng đến việc trao đổi hay xem tài liệu vì mỗi phòng thi sẽ có 5 giám thì coi thi và 3 giám thị hành lang giám sát vô cùng chặt chẽ. Cuối cùng xin chúc các bạn thi tốt.

Hiệu trưởng vừa dứt lời cả hội trường căng thẳng tột độ. Tuy đã biết trước thể lệ thi nhưng Nhật Linh và Thái Vũ không khỏi lo lắng. “ thật không hề đơn giản” cô thầm nghĩ.


- Xin mời các bạn thí sinh đi theo chúng tôi, chúng tôi sẽ đưa các bạn đén phòng thi của mình. Nhật Linh và Thái Vũ đứng lên đi theo người chỉ dẫn trên miệng thì thầm hai chữ “ cố lên”.

Cuộc thi khá căng thẳng trôi qua nhanh chóng. Những câu hỏi lý thuyết, trắc nghiệm và IQ không làm Nhật Linh, Thái Vũ phải lo lắng cho lắm. phần thi thứ nhất của ngày hôm nay coi như là suôn sẻ. khi đã có bảng kết quả, Nhật Linh và Thái Vũ chen vào xem. Quả không ngoài sự suy đoán của Nhật Linh, Thái Vũ đứng vị trí thứ nhất nhưng ngoài Thái Vũ ra còn có một người mang tên Tạ Hoàng. Người này quả thật không đơn giản bởi vì theo như Nhật Linh thấy thì Thái Vũ là người thông minh nhất mà cô từng gặp. Nhìn tiếp trên bảng thành tích thì thấy Nhật Linh đứng thứ hai, thứ ba là Trần Mạnh, thứ 4 là Lý Chấn Duy, thứ 5 là Lý Chấn Huy thứ 6 là Bùi Thiết Quân… xem đến đây thì có tiếng phát ra từ loa phóng thanh của học viện:


- Vâng. Trong tổng số hơn 18000 thí sinh đăng kí dự thi nhưng chỉ có có 2000 thí sinh vượt qua vòng thi đầu tiên. Mời các bạn có tên trong danh sách chúng tôi đã dán ở bảng thông báo đến ngay hội trường để tham gia vòng thi thứ hai_ vòng thi năng khiếu.

Sau khi nghe thông báo. Các thí sinh trúng tuyển lũ lượt kéo nhau xuống hội trường để lại rất nhiều thí sinh nuối tiếc ở phía sau. Về phần thi tài năng thì Nhật Linh và Thái Vũ không cần phải lo lắng vì cầm, kì, thi, họa họ đều rất giỏi hơn nữa phần thi cho phép các thí sinh hợp tác với nhau cùng thể hiện nên cô và Thái Vũ đã chuẩn bị tiết mục này từ lâu.

Chap 5.

Bắt đầu phần thi là tiết mục của thí sinh mang tên Phạm Kim Anh, cô bạn này biểu diễn một tiết mục múa tuy khá đẹp nhưng bố cục chưa được tốt lắm nên không tạo được nhiều cảm hứng cho người xem. Tiếp tục chương trình là những tiết mục của những thí sinh khác. Hay có, dở có và mạo hiểm cũng có, thật là đa dạng. phần thi tài năng đã gần đến những thí sinh cuối cùng. Sau thí sinh này là phần dự thi của Nhật Linh và Thái Vũ. Sửa lại đầu tóc, váy áo sao cho chỉnh tề nhất Nhật Linh quay qua nói với Thái Vũ:


- Sắp tới tụi mình rồi, cố lên nhé!


- ừh. Vũ cười ấm áp.


- Sau đây xin mời thí sinh mang tên Hoàng Nhật Linh SBD: 18001 và thí sinh Hàn Thái Vũ SBD: 18002 tiến lên sân khấu thể hiện phần thi của mình.

Nghe thấy tên mình, Nhật Linh và Thái Vũ đứng dậy từ từ tiến về sân khấu. các bạn thí sinh khác tò mò quay lại nhìn và không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp của họ. các chàng trai nhìn Nhật Linh không chớp mắt còn các cô gái thì nhìn Vũ dờ đẫn như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Thấy mọi người nhìn mình với con mắt ngưỡng mộ thì Nhật Linh càng tự tin hơn. Phong thái lúc này chỉ có thể miêu tả bởi câu:

“ tự tin dải bước khoe cá tính,

Mỉm cười tươi rói đón bình minh”

Sau khi nở nụ cười “ sát fan hàng loạt” làm cho phân nửa thí sinh nam trong khán phòng sịt máu cam ngất xỉu hàng loạt thì Nhật Linh bắt đầu hát. Bên cạnh Thái Vũ trông thật đẹp trai trong bộ vest trắng, một người đàn, một người hát thật ăn ý. Từng câu từng chữ trong bài “ những đôi cánh thiên thần” vang lên làm cho người nghe cuốn theo dòng cảm xúc trong bài hát một cách vô thức nà không thể rời xa được

“ từng bông tuyết rơi, rơi mãi…

Em đứng đây trong không gian vắng lặng

Chờ đợi anh.

Chờ đợi anh.

Hỡi thiên thần, sao anh luôn băng giá.

Có biết rằng em luôn chờ đợi anh.

Chờ đợi anh.

Chờ đợi anh đến

Và nói… yêu em,



(wonder_girl9x)” Từng lời ca vẫn được cất lên với giọng ca mượt mà của Nhật Linh. Không gian vắng lặng, lòng người yên ắng dõi theo từng câu hát. Tuy nhiên ở góc bên trái của khán phòng, có một kẻ không hề chú ý đến tiết mục xuất sắc ấy mà miệng liên tục lẩm bẩm:


- Nhật Linh… Nhật Linh thì ra cái con nhỏ hột mít ấy tên Nhật Linh. Nhật Linh, lần này đời cô đi tong với tôi rồi.


- Đó.. chẳng phải là con nhỏ lúc nãy đá cậu sao? Bùi Thiết Quân ngạc nhiên quay qua Tạ Hoàng nói.


- Đúng vậy.


- Có vẻ như con nhỏ này không thể sống yên ổn được rồi. Trần Mạnh nói mà không giấu nổi sự thích thú.

Ánh mắt Tạ Hoàng chợt lóe lên một tia sắc lạnh.


- Tớ sẽ cho cô ta sống… không bằng chết.

Sau câu nói của Tạ Hoàng là nụ cười thích thú của hai tên bạn chí cốt.

Cuối cùng thì Nhật Linh cũng hoàn thành xong phần thi của mình. Nở một nụ cười hài lòng với Thái Vũ, Nhật Linh và Thái Vũ cúi đầu chào khán giả. Một tràng vỗ tay như sấm dậy nổi lên khắp khán phòng làm hội trường như muốn nổ tung. Sau khi nói lời cảm ơn Nhật Linh và Thái Vũ đi về chỗ ngồi trong sự ngưỡng mộ của các thí sinh khác còn MC thì tiếp tục công việc của mình:


- Wa. Chúng ta vừ thưởng thức một ca khúc thật hay đúng không các bạn? tiếp theo là tiết mục cuối cùng của phần thi năng khiếu ngày hôm nay xin mời nhóm ba bạn thí sinh mang SBD: 18003, 18004, 18005 mang tên Tạ Hoàng, Bùi Thiết Quân, Trần Mạnh lên trên khán đài và thể hiện phần thi năng khiếu của mình. Các bạn khán giả hãy cho họ một tràng pháo tay cổ vũ nào!

Một phần vì các phần thi trước đã mệt, một phần vì dư vị phần biểu diễn của Nhật Linh và Thái Vũ vẫn còn nên các bạn thí sinh có vẻ không mấy hứng thú với lời giới thiệu nhiệt tình của MC. Quanh khán đài vang lên một vài tiếng vỗ tay nho nhỏ. Tuy kết quả không được hoan nghênh lắm từ phía khán giả nhưng ba chàng trai vẫn không hề có một biểu hiện nào của sự nản chí. Sải từng bước rộng đến khán đài, hai trong ba chàng trai nở nụ cười thật tươi với những thí sinh hai bên con đường đẫn đến khán đài. Khi đã lên trên khán đài, họ còn nháy mắt rất lãng tử với các thí sinh nữ bên dưới. hiệu quả tức thì, các thí sinh nữ sau khi nhận được cái nháy mắt tình tứ đó liền hét toáng lên và… xỉu hàng loạt. Trạng thái khi xỉu cũng rất là buồn cười. Thí sinh nữ khi xỉu miệng ngáp ngáp như cá thiếu ôxi còn mắt thì in hình trái tim to tổ chảng.

Tiếng thét kinh thiên động địa đó đã làm cho Nhật Linh của chúng ta đang mải mê nói chuyện với Thái Vũ cũng phải quay lại xem thử. Vừa quay lại thì sự việc trước mắt đã làm cho nụ cười trên khuôn mặt cô đông cứng lại, nét tươi vui trên mặt chuyển thành ngạc nhiên rồi bàng hoàng. Mắt trợn trắng dã, lòng đen như muốn nhảy cả ra ngoài, tay run run chỉ xuống sân khấu, miệng chỉ lắp bắp được hai chữ:


- Hắn… là hắn.

Thấy thái độ lạ của Nhật Linh, Thái Vũ cũng quay qua nhìn, nét mặt dần biến sắc. Bên dưới, ba chàng trai đẹp tựa hoa, ba người ăn mặc theo ba phong cách khác nhau nhưng đều rất thời thượng. Người họ tỏa ra ánh sáng lung linh như minh tinh màn bạc trên tay đang cầm chiếc micrô tỏa ra những tia sáng yếu ớt.

Bỗng… âm nhạc nổi lên. Là bài “ sorry, sorry” của Suju. Chà! Cũng biết chọn nhạc gớm, âm nhạc vừa nổi lên đã làm cho tâm trạng mọi người trở nên hứng khởi vô cùng. Mọi mệt mỏi của cuộc thi như tan biến, khắp hội trường, mọi người đứng lên cổ vũ và nhún nhảy theo điệu nhạc. không gian như được hâm nóng bởi giọng hát của ba chàng trai. Hàng triệu trái tim màu hồng đua nhau bay ra từ đôi mắt của các thí sinh nữ. không biết đã tỉnh từ lúc nào mà họ đang tích cực gào thét tên của ba chàng trai trong khi họ rời sân khấu:


- Tạ Hoàng! Tạ Hoàng! I love you.


- Bùi Thiết Quân! Bùi Thiết Quân!


- Trần Mạnh! Ôi! Em yêu anh!

Gạt đi vài trái tim bay nhầm chỗ Nhật Linh nói với Thái Vũ:


- Ôi trời! ba con khỉ đột đó thì có gì hay chứ, phần trình diễn chẳng có gì là đặc biệt hơn nữa trang phục thật giống như mấy con khỉ đột cột lá nhảy cha cha cha, thật là ngô không ra ngô khoai không ra khoai mà. Vậy mà cũng cổ vũ cho được mấy người này thật là…

Vẫn định dìm hàng thêm một lúc nữa nhưng Nhật Linh đã đánh hơi thấy mùi của nguy hiểm vậy nên ngay lập tức, cô ngẩng đầu lên. Ôi chao! Mấy cô nữ sinh không biết đã tỉnh cơn mộng mị từ khi nào mà đang nhìn cô như nhìn kẻ thù. Chắc chắn họ đã nghe những lời dìm hàng mấy tên kia của cô rồi. nhưng dù cho là như vậy đi chăng nữa thì cũng đừng nhìn cô với ánh mắt thù địch như vậy chứ. Làm như cô xúc phạm đến thần tượng trong lòng họ không bằng ấy( chứ còn cái gì nữa). thấy bực hết cả mình, cô chỉ muốn hét lên nhưng bản năng nghề nghiệp cho thấy đó là việc làm vô cùng mạo hiểm nên tiếng “ hét” cô phát ra không khác gì tiếng muỗi vo ve là mấy:


- Không phải vậy à?


- Vâng. Xin cám ơn phần trình diễn của các bạn. Ban tổ chức xin thông báo: phần thi buổi sáng đã kết thúc, phần thi buổi chiều sẽ bắt đầu vào lúc 13h30’. Danh sách các thí sinh lọt vào vòng trong đã được chúng tôi dán ở bản tin. Hẹn gặp lại các bạn vào 13h30’ chiều nay. Cảm ơn vì sự có mặt của các bạn.

Tiếng thông báo của ban tổ chức đã két thúc những ánh nhìn khó chịu về phía Nhật Linh. Quay sang tên bạn Nhật Linh nói nhỏ:


- Ra xem bảng thông báo rồi chúng ta cùng về thôi muộn rồi.


- ừ. Thái Vũ đáp lại bằng một giọng thờ ơ và cùng Nhật Linh đi xem bảng thông báo. Trong phần thi tài năng thì nhóm của Nhật Linh

- Thái Vũ xếp thứ hai còn nhóm của Tạ Hoàng thì xếp thứ nhất. việc này làm cho Nhật Linh không hề hài lòng chút nào. Ngoài nhóm của Nhật Linh và Tạ Hoàng thì còn có 1495 thí sinh khác được lọt vào vòng trong trong phần thi buổi sáng. Vào phần thi cuối cùng chiều nay sẽ chính thức chọn ra 1000 gương mặt tiêu biểu nhất để theo học học viện Tinh Tú.

Trưa hôm đó, sau khi nghỉ ngơi đầy đủ và chuẩn bị cho mình một thể trạng tốt nhất, Nhật Linh và Thái Vũ tự tin đi thi và trong suốt buổi thi họ không hề gặp một trở ngại nào. Buổi thi tuyển có thể nói là: thành công mĩ mãn. Cùng với 998 thí sinh khác, họ đã được chọn vào học tại học viện Tinh Tú.

Và…một cuộc sống đầy biến động của các bạn trẻ tại học viện Tinh Tú thật sự bắt đầu.


Đọc tiêp: này hộp mít anh yêu em


Xem tiếp:Này Hột Mít Anh Yêu Em
Từ khóa : , Này Hột Mít Anh Yêu Em, Này Hột Mít Anh Yêu Em