HỦ NỮ LẤY CHỒNG
TRUYỆN NGẮN HỦ NỮ LẤY CHỒNG
Tác giả: Chirikamo Nakamura.
Ngôn tình: Là thể loại truyện tình cảm nam nữ. Các cô gái thích thể loại này được gọi là sắc nữ.
Đam mỹ: Là truyện nói về các mối tình giữa nam với nam còn gọi là boy love. Các cô gái thích thể loại này được gọi là hủ nữ.
Nhược Y: BUZZ!!!
Tiếng “buzz” làm An Tuyết Nhi giật mình. Cô đang trong giờ làm việc a, nếu có ai vô tình thấy cô đang lên QQ (một công cụ dùng để chat ở Trung Quốc tương tự như Yahoo ở Việt Nam) chắc chắn sẽ báo cho trưởng phòng. Đến khi đó số tiền thưởng sẽ rời cô mà ra đi mất. Lén lút nhòm ngó xung quanh, An Tuyết Nhi nhanh chóng gõ trả lời.
Tuyết Nhi: Hảo, nhà ngươi muốn giết ta a? Đang trong giờ làm việc a.
Nhược Y: Ta sắp chết rồi, ta cầu cứu hết rồi nhưng không ai giúp ta được, chỉ còn nàng thôi, nàng giúp ta đi.
Tuyết Nhi không vội trả lời, trong đầu nhanh chóng phân tích tình hình. Nhược Y là một người bạn mà cô quen trên mạng, cùng thành phố nên đã gặp nhau. Phải nói là trong số những người bạn thân thì Nhược Y là người tâm đầu ý hợp với cô và hai người còn là sắc nữ kiêm hủ nữ, vậy nên có lẽ việc Nhược Y nhờ sẽ không quá khó đâu nhỉ?!
Tuyết Nhi: Nàng nói đi.
Nhược Y: Ta cần một số tiền. Gấp lắm, nàng giúp ta đi.
Tuyết Nhi: Tiền? Bao nhiêu?
Nhược Y: Chỉ 1000 tệ thôi.
Tuyết Nhi tròn mắt nhìn con số, bàn tay trắng nõn với những ngón tay thon dài khựng hẳn trên bàn phím. Bây giờ là gần cuối tháng mà đầu tháng cô mới có lương, số tiền này quả thực quá sức rồi.
Tuyết Nhi: Nàng cần gấp vậy sao? Hiện tại ta không có nhưng nàng cần làm gì?
Nhược Y: Nàng giả ngốc hay nàng ngốc thực sự vậy a? Bên Nhật vừa xuất bản một bộ phim có cặp đôi XXY đóng đấy.
Tuyết Nhi: Yaoi sao?
Lần này cô trả lời rất nhanh.
Nhược Y: Đúng vậy a, ta đang thiếu tiền. Thực ra ta chỉ cần 500 tệ nhưng nếu vậy ta sẽ đói chết a. Nàng giúp ta đi a, ta hứa sau khi mua được nàng sẽ là người xem đầu tiên.
Tuyết Nhi: Phải cho ta bộ photobooks của họ. Còn không thì miễn.
Việc xem trước hay sau không quan trọng đối với con người thực tế như An Tuyết Nhi.
Nhược Y: (vẻ mặt vô cùng thảm) Đồng ý.
Nhận được câu trả lời, An Tuyết Nhi quên hẳn việc mình đang trong giờ làm việc, nhảy cẫng lên. Vô cùng hưng phấn.
- Mọi người, có thể giúp ta một việc được không?- An Tuyết Nhi cười tươi, đôi mắt lóe lên tia tinh nghịch.
- Nàng nói đi. Giúp được thì bọn ta sẽ giúp.- Một cô gái ngẩng đầu lên, cười vui vẻ nói.
- Mọi người, hãy hảo tâm, mỗi người hay một người cũng được, hãy cho ta mượn 1000 tệ đi.
Đúng là lúc đầu mọi người ai cũng chăm chú lắng nghe nhưng ngay sau đó mặt ai cũng nghệch ra.
- Công ty trả lương đâu đến mức nghèo nàn, gần hết tháng mà phải mượn tới 1000 tệ?- Giọng nói trầm ấm vang lên.
- Giám đốc, ngài mới tới sao? Thật sơ suất quá. Đón tiếp chậm trễ.- Trưởng phòng của An Tuyết Nhi vội vã chạy ra săn đón.
An Tuyết Nhi vẫn đứng yên, dùng đôi mắt tròn của mình liếc trưởng phòng một cách vô cùng khinh thường.
- Không trễ, vừa hay nghe được câu nói của cô nhân viên này.- Lâm Ngạn Thần nhìn cô.
- Xin lỗi giám đốc, nhân viên của tôi thật không hiểu chuyện.- Trưởng phòng cúi rạp người xin lỗi, khẽ nghiêng đầu, nghiến răng trừng mắt nói nhỏ với An Tuyết Nhi.- Còn không xin lỗi giám đốc. Muốn bị đuổi việc hả?
An Tuyết Nhi nghe xong, nhíu mày nổi giận.- Việc gì ta phải xin lỗi chứ? Ta đâu làm gì sai? mượn tiền là sai à?
- Không, mượn tiền không sai nhưng sử dụng mạng của công ty vào việc khác là sai.- Lâm Ngạn Thần từ lúc nào đã đứng cạnh bàn làm việc của cô, liếc nhìn màn hình máy tính của cô liên tục bị buzz.
Quả thực lần này An Tuyết nhi cô sai thật rồi.
CHƯƠNG 2.
Sau bữa cơm tối, An Tuyết Nhi ngồi ôm laptop thấp thỏm không yên. Cứ tưởng cô sẽ bị phạt, cắt tiền thưởng, nhưng không ngờ boss còn đưa cô tới 2000 tệ, lại không hề la mắng tới nửa lời. Xem như đây là chuyện bình thường cũng được nhưng trước khi đi rõ ràng cô thấy Lâm Ngạn Thần cười. Điều này mới là điều đáng sợ. Nhưng dù sao đi nữa, cô cũng có tiền cho Nhược Y mượn, còn có một số tiền để mua thêm quần áo nữa.
An Tuyết Nhi nhanh chóng đăng nhập QQ.
Tuyết Nhi: Ta có tiền rồi, trưa mai hẹn ở đâu đây?
Nhược Y: Ah ~ ta biết nàng giúp được ta a, cảm ơn nàng nhiều. Ta gặp nhau ở quán coffee lần trước nhé?
Tuyết Nhi: Ok.
Sáng sớm, An Tuyết Nhi đến công ty, cảm nhận được những cái nhìn khác lạ của các nhân viên khác. Đến khi lên đến phòng làm việc thấy đồ dùng đã được thu xếp hơn phân nửa.
- An Tuyết Nhi, ngươi đến rồi à?- Trưởng phòng vui vẻ đi ra chưa kịp nói tiếp thì đã bị An Tuyết Nhi nắm lấy caravat kéo, thắt chặt.
- Làm sai một lần mà bị đuổi việc sao? 2000 tệ kia xem như tiền bồi thường sao?- Cô tức giận nói, biết ngay là có chuyện mà, đời nào giám đốc lại chịu cho tiền nhân viên không lý do vậy chứ.
- Này, ta chưa nói hết mà ngươi đã muốn giết ta?- Trưởng phòng giật lại chiếc caravat, tức tối nói.- Giám đốc nói ngươi thu dọn đồ đạc và chuyển lên làm thư ký cho giám đốc. Chúc mừng.
” Thư ký? Rõ ràng là cái chức đó vốn không tồn tại ở cái công ty này mà”.- An Tuyết Nhi ôm thùng đồ đúng trong thang máy. Không phải là không tồn tại mà là từ khi thành lập công ty boss chưa bao giờ chọn thư ký.
Đứng trước cửa phòng làm việc của Lâm Ngạn Thần, An Tuyết Nhi hít thở một hơi thật mạnh rồi nhẹ nhàng gõ cửa.
- Vào đi.
- Độc tài, ỷ mình đẹp trai có tài nên ra vẻ a.- An Tuyết Nhi vừa mở cửa vừa lẩm bẩm một mình.- Giám đốc, chỗ của tôi đâu?- An Tuyết Nhi không lấy làm vui vẻ gì, vẻ mặt vô cùng bất mãn.
Lâm Ngạn Thần chỉ vào cái bàn trống gần đấy, không thèm ngẩng đầu nhìn cô lấy một cái. Hiển nhiên, An Tuyết Nhi bị tổn thương, nói gì thì nói cô cũng được đánh giá là một mỹ nhân đấy chứ, chỉ là khuôn mặt cô có hơi trẻ con, nhìn vô cùng ngây thơ. Và đây là lớp ngụy trang tốt cho một sắc nữ như cô. Đem đồ dùng sắp xếp ra bàn, An Tuyết Nhi để ý thấy mọi thứ còn rất mới cứ như không hề dính một chút bụi nào.
“Thôi kệ”.- An Tuyết Nhi tự nhủ mình.
- Giám đốc, tôi phải làm gì a?
- Đặt mua bộ phim gì đấy chưa?- Lâm Ngạn Thần chống tay lên cằm nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
” Sao? Không lẽ boss nhìn thấy đoạn chat giữa cô và Nhược Y vậy nên mới đưa tới 2000 tệ để tính thêm tiền vận chuyển. Boss a, anh thật anh minh a”.
Trong khi An Tuyết Nhi đang rất có cảm tình với anh thì anh lại vô tư xoay màn hình máy tính lại cho cô xem. An Tuyết Nhi thề đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một người đàn ông bình thường lại đi xem phim Boy love, lại là cảnh trên giường đang quấn quýt lấy nhau nha. Có điều, không phải….
- Tên thụ (tên nằm phía bên dưới) dễ thương ghê a!- An Tuyết Nhi buột miệng nói.
- Ra là cô xem thể loại này, những thứ tiếng phát ra từ họ có khiến cô có cảm giác gì không?- Lâm Ngạn Thần cười bí hiểm nhìn cô.
- Đương nhiên là có chút kích thích trong đó rồi. Nghe mà không có cảm giác thật sự không phải là người a.
- Cũng đúng.- Lâm Ngạn Thần ra vẻ hiểu biết, ánh mắt lộ rõ vẻ gian tà nhìn cô.
- Này, đừng có sằng bậy. Dù có là boss tôi cũng không tha đâu.- An Tuyết Nhi cảm nhận được cái nhìn khác lạ từ Lâm Ngạn Thần, bắt đầu cảnh giác lùi xa.
Lâm Ngạn Thần tắt phim, bật tài liệu lên xem.- Yên tâm, tôi không hứng thú với trẻ con.
- Này. dù là mặt tôi có hơi trẻ con thật nhưng cơ thể vẫn là của cô gái 24 tuổi a.
- Nhìn không giống.
- Đương nhiên là nhìn thế này không giống rồi. Tôi mặc quần áo rộng mà.
- Cởi ra mới biết.
- Đương nhiên là cởi ra mới biết.
- Vậy thì tối nay.
- Tối nay thì tối nay.
- Ok, cô tiếp tục làm việc đi.- Lâm Ngạn Thần kết thúc cuộc đối thoại, nở một nụ cười gian tà.
An Tuyết Nhi rất dễ bị khiêu khích, mỗi lần như vậy đều không làm chủ được bản thân vậy nên cô không biết mình vừa tự đào hố cho bản thân nhảy vào.
- Boss a, đã trưa rồi. Tôi xin phép đi có việc.- An Tuyết Nhi xách túi lên vui vẻ chào Lâm Ngạn Thần.
- Tôi cũng đi.
……………………………………
- Ưm, boss a, có phải anh hẹn người ở đây?- An Tuyết Nhi cảm thấy khó hiểu.
- Ừ.
- Tuyết Nhi, ở đây.- Nhược Y vừa thấy bóng dáng của Tuyết Nhi đã vui vẻ vẫn tay gọi cô.
An Tuyết Nhi cũng vẫy tay lai, chạy đến chỗ Nhược Y.- Không đợi lâu chứ?
- Ừm, mới tới…- Nhược Y không nhìn An Tuyết Nhi mà nhìn sang một bên, ánh mắt vô cùng kỳ lạ.- Này, nàng tính cầm đồ anh chàng này để lấy 1000 tệ hay anh chàng này là 1000 tệ của nàng a?
- Anh chàng nào chứ? Ta đến một mình a.- Tuyết Nhi nhíu mày nhìn theo hướng nhìn của Nhược Y, bất ngờ đến độ mắt không chớp.- Boss a, anh không phải đến đây gặp người sao?
- Đi cùng em đến gặp cô đây không phải là gặp người sao?- Lâm Ngạn Thần mỉm cười yêu chiều.
Này, này có nhầm lẫn gì không đây? Sao lại em gì thế này? Còn cái nụ cười khác thương kia nữa, muốn dọa chết ta a. An Tuyết Nhi khẽ rùng mình, đưa tay xoa xoa vào nhau. Quay lại nói với Nhược Y.- Không, tiền đây, nàng mau đi đặt đi. Nhớ nói họ bảo quản thật tốt a.
- Ưm, ngồi xuống ăn chút gì đi đã.- Nhược Y cầm tiền, cảm động tới mức muốn rơi nước mắt.
Ăn sao nổi nếu cái con người này vẫn ở đây chứ? An Tuyết Nhi liếc nhìn con người vô tư đứng cạnh cô, miễn cưỡng cười rồi từ chối Nhược Y.- Lần sau đi, bây giờ ta bận rồi.
- Cũng đúng, không nên làm phiền hai người làm việc. Bye ~.- Nhược Y tỏ vẻ hiểu biết, trả tiền rồi cười gian đi ra.
- Về thôi.- An Tuyết Nhi bức bội ngồi vào xe, tìm thứ trút giận, đương nhiên thứ đó không thuộc về cô, nếu không cô sẽ tiếc đứt ruột a. Lâm Ngạn Thần vào sau, đưa cho cô một con gấu nâu.
- Gì đây?- Cô nhìn con gấu rồi lại nhìn Lâm Ngạn Thần.
- Hử? Không phải cô đang tức tôi việc phá bữa cơm với bạn tri kỷ của cô sao? Vật trút giận đấy.- Lâm Ngạn Thần vừa khởi động xe, liếc thấy cô chưa cài dây an toàn nên vươn người qua cài dây cho cô.
- Này, anh đừng có lợi dụng.- Trong lòng cô còn đang cảm động đã bị anh phá hỏng rồi.
- Cô không cho tôi không ép.- Lâm Ngạn Thần mỉm cười, cài dây xong bắt đầu lái xe đi. Lúc đi còn lén nhìn qua gương chiếu hậu thấy chiếc xe đen bắt đầu bám theo thì mỉm cười hài lòng.
- Cười, cười, nãy giờ anh cười cái quái gì vậy hả?- An Tuyết Nhi giọng điệu khó chịu nhưng mặt lúc nãy đã đỏ ửng lên, tim đập rộn ràng. Đôi mắt sáng chăm chú quan sát khuôn mặt của Lâm Ngạn Thần.
- Về nhà tôi đi.- Lâm Ngạn Thần vẫn thi thoảng nhìn qua kính chiếu hậu để đảm bảo chiếc xe kia vẫn theo kịp, quay sang nhìn An Tuyết Nhi.
- Về…về nhà anh? Còn công việc?- An Tuyết Nhi ngạc nhiên, bối rối quay mặt ra cửa sổ.
Đừng nói là boss phải lòng cô ngay từ lần gặp đầu tiên nha. Nếu không thì sao lại chuyển cô lên làm thư ký, không phải là để hàng ngày được ngắm nhìn cô đấy chứ? Nếu không tại sao muốn cô về nhà boss, bỏ bê công việc, không phải là muốn cô ra mắt gia đình đấy chứ?
An Tuyết Nhi tự suy diễn và tự mãn nguyện với cái suy nghĩ đó. Từ ngày vào công ty làm việc. An Tuyết Nhi đã yêu Lâm Ngạn Thần nhưng cố tỏ ra không quan tâm mối khi Lâm Ngạn Thần đi ngang qua hay cố gắng kìm chế bản thân không nhảy vô hội bà tám đam mê cuồng nhiệt nhan sắc của Lâm Ngạn Thần. Không ngờ boss cũng thích cô nha.^0^
HỦ NỮ LẤY CHỒNG.
Nhà của boss là ở khu chung cư cao cấp này sao? Đẹp quá a, đúng là soái ca (soái ca là từ dùng để chỉ những anh nhàng đẹp trai, nhà giàu, tài giỏi trong ngôn tình a)
- Cô ở đây, nửa tiếng sau tự về.- Lâm Ngạn Thần thả áo khoác và cặp lên sofa rồi đi vào thư phòng.
- Nửa tiếng? Tự về? Ya, ít nhất cũng phải mời tôi ăn gì chứ.- An Tuyết Nhi định sẽ đi ăn cùng Nhược Y nhưng bị Lâm Ngạn Thần phá hoại nên bây giờ bụng cô đang kêu gào dữ dội đòi quyền bình đẳng đây, vì thế thần kinh cô có lẽ cũng không được ổn định lắm a.
- Dưới bếp.- Lâm Ngạn Thần lẳng lặng buông ra một câu.
Dưới thì dưới, cô xem xét tủ lạnh và các ngăn tủ cuối cùng kết luận một câu: “Cái bếp chỉ làm cảnh, thực chất anh ta chỉ cần một cái bếp ga để nấu mì là đủ. Hừm, cũng có ít gia vị. Chậc, đành nấu mì vậy a”. Nghĩ vậy, cô liền lôi mì ra nấu nướng.
Điện thoại ngoài phòng khách reo inh ỏi nhưng cô lại không hề hay biết. Lâm Ngạn Thần khó chịu, đi ra cầm điện thoại của cô lên, hơi ngạc nhiên một chút nhưng lại đưa lên nghe máy.
Người bên đầu máy bên kia: Tiểu nha đầu, cuối cùng cũng chịu nghe máy a. Bỏ nhà đi vậy chưa đủ hả? Bây giờ thì về nhà chuẩn bị lễ thành hôn đi a.
Ngạn Thần: Dì An phải không?
Bên kia: Hử? Cậu là ai? Tuyết Nhi nhà tôi đâu? Nó đang ở chung nhà với cậu hả? (mẹ An Tuyết Nhi vô cùng phẫn nộ nói oang oang trong điện thoại).
Ngạn Thần: Cháu là Lâm Ngạn Thần.
Vậy là anh đoán không sai. Trước đó khi nghe gia đình báo người sẽ thành hôn với anh sau khi nghe câu chuyện đã lén nhà bỏ trốn. Lúc đầu anh cũng không mấy quan tâm, nói thẳng thì cuộc hôn nhân này cũng vì lợi ích của công ty hai bên. Sau khi đi du học về, anh đã cùng mộ vài người bạn thành lập công ty riêng thì gặp cô xin việc. Xem ra cái này là duyên phận rồi.
Bên kia: Lâm Ngạn Thần, Tuyết Nhi đang ở cùng con sao? Tốt quá, dì cứ tưởng nó đang lang thang ở xó nào chứ. Không ngờ là đã tìm được con.
Mẹ An Tuyết Nhi nhanh chóng thay đổi giọng điệu.
- Ngạn Thần, tôi làm mì cho anh nữa a, thấy tôi tốt không?- An Tuyết Nhi đang nghe mp3, bưng tô mì ra thì thấy Lâm Ngạn Thần đang nói chuyện điện thoại. Mà chiếc điện thoại đấy không phải của cô hay sao?
“Anh gọi điện thoại cho ai vậy a?”- An Tuyết Nhi suy nghĩ một cách đơn giản như thế này. Anh đi ra uống nước chợt nhớ có chuyện quan trọng nên tiện tay lấy điện thoại của cô gọi điện.
- Mẹ em gọi, nghe đi.- Lâm Ngạn Thần đỡ lấy tô mì, chuyển điện thoại sang cho An Tuyết Nhi.
Khuôn mặt đang hồng hào bỗng chuyển sang tái nhợt, cô run run cầm điện thoại áp lên tai nghe.
Tuyết Nhi: Mẹ….
Cô nhắm tịt mắt lại, chấp nhận gió bão ập đến, ai bảo số cô xui, có người bắt máy kia chứ, nhưng không thấy gió bão đâu chỉ thấy một giọng nói ngọt ngào truyền từ bên kia máy.
Bên kia: Con gái ngoan, con thật giỏi a. Mẹ chưa nói gì mà con đã biết đường. Xem ra mẹ đã hiểu nhầm con, hóa ra con trốn nhà đi là để tìm hiểu chồng tương lai sao. Thật tốt quá!
Tuyết Nhi: Chồng tương lai? Mẹ vẫn chưa ném cái ý nghĩ bắt con lấy chồng đi a? Thật tức chết mà, đã thế con đi tu cho mẹ coi.
Nói xong, cô tức giận cúp máy. Nhưng sau đấy cô mới suy nghĩ kỹ. Nếu đi tu không phải cô sẽ rời bỏ sở thích hay sao? Không được ngắm các soái ca chắc cô chết mất. Lấy chồng rồi vẫn có thể xem phim mà. Mà người chồng tương lai mẹ cô nói sao giống ám chỉ boss của cô thế a. Cô khẽ xoay người lại, ánh mắt nghi ngờ nhìn Lâm Ngạn Thần.
- Đi tu sẽ không được xem phim đó đâu. Lấy anh, xem ra anh vẫn có thể mắt nhắm mắt mở xem như không biết để em coi phim.
Vậy chồng cô là boss a? An Tuyết Nhi vô cùng mừng rỡ, nhảy bổ lên người Ngạn Thần.- A, vậy anh sẽ là chồng em a.
Vừa hay tin nhắn điện thoại tới, cô mở tin nhắn: ” Hai ngày sau các con kết hôn, mau về nhà chuẩn bị đi”.
CHƯƠNG 4
Nhận được tin nhắn, hai người đã mau chóng thu dọn hành lý và bây giờ họ đang trên máy bay để về nhà của hai bên gia đình. An Tuyết Nhi vô cùng phấn khích, dù gì thì ngoài chyện sẽ cưới người trong mộng của cô thì đây là lần đầu tiên cô đi máy bay một cách tự do thoải mái như thế này. Một ngày mà xảy ra nhiều chuyện thế này làm cô không thể nào ngờ tới. Công việc thì sao nhỉ? Làm đám cưới rồi còn tuần trăng mật, không phải nên xin nghỉ phép sao?
- Anh, chúng ta đi vội như vậy, lại không thông báo với công ty, không phải tiền thưởng sẽ không còn a?- An Tuyết Nhi giật mình, xoay người nắm lấy cánh tay Lâm Ngạn Thần ngồi bên cạnh, hốt hoảng.
- Anh đã nói với phó giám đốc rồi. Còn tiền thưởng không phải anh đã đưa trước rồi sao?- Lâm Ngạn Thần mỉm cười xoa đầu cô.
Sau vài tiếng đi máy bay, rốt cuộc cũng tới nơi.
- Ôi con gái ngoan của mẹ.- Mẹ An Tuyết Nhi vừa thấy cô bước ra đã đi tới ôm chầm lấy cô khiến cô ngạt thở muốn chết.
- Mẹ. >o<.
- Oh, Lâm Ngạn Thần, cũng lâu rồi nhỉ, con càng lớn càng đẹp ra.- Mẹ cô không thèm quan tâm tới thái độ của con gái mình, vui vẻ nói chuyện với Lâm Ngạn Thần.
- Vâng, dì cũng vậy ạ.- Lâm Ngạn Thần mỉm cười, trả lời cho phải phép, trong khi đôi mắt không hề để sót dù chỉ là một hành động nhỏ của cô. Thấy cô giãy giụa cố thoát khỏi vòng tay “tình thương âu yếm” của mẹ, anh có hơi đau lòng.
- Xe đến rồi, chúng ta đi thôi.- Lâm Ngạn Thần thừa dịp lôi cô ra.
- Ngạn Thần, bố mẹ con không tới sao?
Lâm Ngạn Thần ngồi ghế trước, thản nhiên nói.- Bố mẹ con xưa giờ luôn bận rộn.
Mẹ An Tuyết Nhi hiểu ý nên im lặng, không hỏi, chuyển đè tài sang bàn chuyện cưới hỏi.
Buổi tối, mẹ An Tuyết Nhi giữ Lâm Ngạn Thần lại nhà còn cô thì rúc lên phòng ôm laptop.
Tuyết Nhi: Nhược Y, ta sắp thành hôn a.
Nhược Y: Ngươi định không mời ta a?
Tuyết Nhi: Có chứ, ta sẽ mời ngươi đầu tiên a.
………………………………
- An Tuyết Nhi, con còn chưa dậy nữa a. Người ta đã dậy từ thuở nào, phụ giúp mẹ việc nhà. Con là con gái xem có nên không a?- Mẹ cô nổi trận lôi đình, mở cửa la mắng. Cũng đúng thôi, An Tuyết Nhi cô cứ hễ ở nhà là ngủ bán sống bán chết. Lúc nào cũng phải ăn mấy cái cán chổi mới chịu dậy. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Vừa ăn ba cái cán chổi, cô lập tức tỉnh hẳn. Lâm Ngạn Thần vừa hay đi vào gọi ra ăn cơm, bắt gặp cảnh này không khỏi khổ tâm, xem ra cô gái này cũng không được hiền lành lắm a. Bản tính hai mẹ con cô vốn không thù dai, sau bữa sáng đã vui vẻ trở lại, hào hứng đi đặt thiệp mời, chọn váy cưới.
- Mẹ a, bộ nào cũng đẹp, hay lấy hết a.- Cô ngắm nhìn những bộ váy cưới lộng lẫy, không khỏi tham lam.
- Nha đầu, con tính biến đám cưới thành buổi biểu diễn váy cưới sao? Một bộ thôi.
- Gì chứ? Mẹ ki bo.- Cô bĩu môi.
Lâm Ngạn Thần vừa thay xong đồ, bước ra. Cô nhân viên đang không biết xử lí thế nào thấy anh đi ra như người vớ được vàng. Cô nhân viên lên tiếng.- Oa, chú rể chọn bộ đồ rất đẹp a.
- Tuyết Nhi.- Lâm Ngạn Thần cầm một bộ váy đưa ra trước mặt cô ướm thử.- Rất hợp với em.
……………………………………………
Buổi chiều, xem như mọi thiệp mời đã được gửi xong. Bạn của Ngạn Thần đều ở nơi anh ở nên đều gọi điện mời. An Tuyết Nhi xem ra bạn bè rất nhiều, cô gọi điện thoại liên tục.
Hôm sau, đám cưới diễn ra vô cùng suôn sẻ.
NGOẠI TRUYỆN.
QUÀ MỪNG LỄ CƯỚI CỦA HỦ NỮ.
- Nhược Y, nàng tới rồi a.- An Tuyết Nhi vui vẻ cầm ly rượu vang đỏ đưa cho Nhược Y.
- Nàng thật đẹp a! Chậc, bộ hai người “ăn” để lại hậu quả hay sao mà cưới sớm vậy a, lại là vào đầu mùa đông nữa a.- Nhược Y ngắm nhìn Tuyết Nhi chọc ghẹo.
- Là hai bên gia đình muốn mau chóng thôi chứ hai ta chưa làm gì hết.- Cô thở dài.
- A, vậy tối nay nhớ online, ta sẽ gửi quà mừng cho nàng a.- Mắt Nhược Y lóe lên tia nguy hiểm làm cô bất an vô cùng.
Đến tối trong lúc Ngạn Thần đi tắm, An Tuyết Nhi tranh thủ online, tâm trạng vô cùng bình thản.
Nhược Y: Nàng online rồi a, hảo, ta gửi quà.
Cô nhận được một đường link dẫn tới trang nhà của Nhược Y, vô cùng tò mò, cô mở ra xem thử. Hóa ra là cảnh nam nữ trên giường thôi, có điều bộ phim này miêu tả kỹ thật nha làm cô đỏ mặt, tim đập nhanh, nghĩ tới lát nữa cô và Ngạn Thần cũng…………..
- Em đi tắm đi.- Lâm Ngạn Thần bước ra, chỉ quấn mỗi chiếc khăn bông ngang hông.
- Vâng.- An Tuyết Nhi giật mình thả laptop lên giường lao nhanh vào phòng tắm.
Lâm Ngạn Thần nhíu mày khó hiểu, nằm lên giường vô tình nhìn thấy tin nhắn mới của Nhược Y.
Nhược Y: Nàng thấy quà của ta có ý nghĩa không? Sợ phu quân nàng không có kinh nghiệm chăn gối nên ta mới lôi bảo vật ra tặng nàng. Nhớ cho phu quân nàng xem nữa nha.
Lâm Ngạn Thần thản nhiên click vào link xem cảnh tiếp theo, anh nhướn mày gõ vào đoạn chat.
Tuyết Nhi: Ta còn có thể làm tốt hơn.
Gõ xong lại tiếp tục xem phim và thoát khỏi QQ luôn.
A~ ngại quá, Nhược Y chết đi, hại cô bây giờ không dám đối mặt với Lâm Ngạn Thần nữa a. Cô định tắm xong chỉ quấn khăn bông thôi nhưng nhờ Nhược Y mà cô ăn mặc vô cùng kín đáo.
- Ngạn Thần…- Cô tỏ vẻ bình tĩnh nhưng khi thấy anh đang cầm laptop thì tim cô lại đập nhanh. Đừng nói là anh ấy đã xem nha, cô vừa tiến lại gần vừa lo sợ.
- Tắm xong rồi sao?- Ngạn Thần thấy cô, mỉm cười ngọt ngào, để laptop lên bàn, ra hiệu cho cô lại gần.
An Tuyết Nhi đi lại, lén nhìn máy tính, thì ra là trang web mua bán, cô thở phào, tươi cười đứng trước Ngạn Thần.
Anh nắm cổ tay cô kéo xuống giường, đặt người cô dưới người của mình, cười tà mị.
- Sao lại mặc quần áo đầy đủ thế này?
- Ưm….- không lẽ nói là xem phim xong nên ngại? Không thể nói vậy được.- Để tạo cảm hứng cho anh.
Lâm Ngạn Thần luồn tay vào áo cô, nhẹ nhàng đặt môi mình áp sát môi cô, hôn sâu. Anh cẩm tay cô đặt lên vai mình, cười gian. Cô chưa hiểu nổi nụ cười đó thì anh đã tắt đèn………..
…………………………………………………………………………………………….
Sáng sớm, sau một đêm mây mưa vũ bão, An Tuyết Nhi toàn thân mệt mỏi rã rời.
Cô từ từ mở mắt, ngắm nhìn khuôn mặt Ngạn Thần lúc ngủ, mỉm cười hạnh phúc. Theo thói quen, cô với lấy laptop.
- A~..- đau eo quá a.
Tuyết Nhi: Hôm nay nàng không đi làm a?
Nhược Y: Tối qua thế nào a? Kỹ thuật của phu quân nàng thế nào?
Tuyết Nhi:…rất tốt.
Nhược Y: Nàng có cho phu quân của nàng xem quà không a? Hôm qua nàng thật ghê gớm nha. Tự nhận bản thân còn có thể làm tốt hơn a.
Tuyết Nhi: Ta nói lúc nào a?
Nhược Y: Sau khi ta gửi phim cho nàng a.
Cô giật mình, lúc đó cô đã đi tắm rồi, vậy người trả lời là….cô từ từ xoay người lại nhìn anh.
Tuyết Nhi: Ta offline đây, gặp nàng sau.
Sau khi cất laptop, cô đã dùng hết sức nhảy lên người Ngạn Thần, mặc dù là rất đau.
- Hửm?- Anh vốn đã dậy từ trước, giả bộ mở mắt.
- Anh đã xem bộ phim đó sao không nói em biết.
- Là em không hỏi thôi.- Anh mỉm cười tà mị, đưa tay cô nằm lên người mình, vuốt ve cơ thể cô.
Ừ thì đúng là cô không hỏi. >”<.
- Tuyết Nhi…
- Ưm…
- Em biết tại sao chúng ta cưới vào mùa đông không?
- Cha mẹ bắt ép.
- Sai, nếu anh không muốn dù bắt ép cũng vô ích.- Anh tiếp tục vuốt ve cô, cười gian tà.- Cơ bản là mùa đông có hai người cùng nhau sẽ rất ấm.
CHIRIKAMO NAKAMURA.
Xem tiếp:HỦ NỮ LẤY CHỒNG, Tải Game hay
