Ai Mới Là Siêu Quậy chập cuối

Sau khi xác nhận thì đó đúng là xe của Ngọc Băng nhưng thật may là trong đó không có cái xác nào, vậy hiện giờ Ngọc BĂng đang ở đâu cơ chứ . Phải chăng, có ai đó cố tình cho chúng ta tìm thấy chiếc xe, đe dọa ư ????

-Rốt cuộc là hiện giờ Ngọc BĂng đang ở đâu cơ chứ – Tụi nó đang đau đầu vì hiện giờ không có manh mối nào cả .

-Phải làm sao để tìm thấy Ngọc Băng đây chứ – Devil suy nghĩ, anh đã cho người dốc lực tìm kiếm nhưng vẫn vô ích, không có thông tin nào tồn tại cả, dường như giống như có ai đó đưa chúng nó vào cái vòng tròn lẩn quẩn này.

-Ai nói là không thể tìm thấy Ngọc Băng chứ – Giọng nói vang lên đầu cửa làm tụi nó giật mình, đây là nhà của Ken mà, tụi nó đã khóa cửa cẩn thận trước khi vào.

-Ơ, Linh – Ken ngạc nhiên.

-Ra viện sao không báo – Ha RA nhíu mày, tình hình đang rất chi là tình hình mà mọi chuyện đang trở nên ngày càng phức tạp, coi bộ kẻ thù của tụi nó cũng không ít nhỉ, lần này chắc là đối thủ đáng gờm đây.

-Hì, để làm mấy you ngạc nhiên ấy mà – Ngọc Linh tiến lại chỗ ngồi, trở lại với vẻ mặt nghiêm trọng, cô bạn của cô đang gặp nguy thì sao cô có thể vui vẻ được chứ.

-Nhưng hồi nãy mày nói là có thể tìm thấy Ngọc BĂng là sao – Han Yu hỏi, thắc mắc phải hỏi chứ.

-À là thế này, lúc nãy tao có tới nhà Ngọc Băng để xem thử coi có phát hiện được gì không thì thấy chiếc điện thoại của nó đang vứt trên giường …Đương nhiên, chỉ có mấy chục cuộc gọi nhỡ của tụi mi và tao kiểm tra các cuộc gọi vừa nhận thì thấy có một số lạ vừa gọi đến – Ngọc Linh dừng lại lấy hơi nói tiếp.

-Rồi sao .. – Tụi nó hỏi dồn, mong là điều này sẽ cưu được Ngọc BĂng.

-Tao gọi lại,đó chính là số của bọn người mà Ngọc Băng đã thuê để điều tra chủ của chiếc xe đụng tao và thật bất ngờ tụi mày biết kẻ đó là ai không ?? – Ngọc Linh đặt ra câu hỏi, trong cô như thám tử lừng danh Conan vậy, đọc truyện riết rồi nhiễm quá.

-Ai vậy – HA RA hỏi, đó cũng chính là câu hỏi của bọn kia, sao có thể biết được chứ.

- Hì, không ai xa lạ, Ken à, chính là bạn gái cũ của anh đây, Ngọc Ái…- Ngọc Linh nói, nhìn KEN bằng ánh mắt viên đạn ra nguyên nhân tất cả là tại cái thói trăng hoa của ai kia.

-Ơ, không thể nào, sao vậy được chứ…Ngọc Ái đã đụng em ư – Ken hỏi lại, dù sao cũng là bạn gái cũ, hơi bị sốc à nghen.

-Haha, cho bỏ cái thói trang hoa nhá – Han Yu cười, đáng đời.

- Đừng vội cười, còn mi nữa, Han Yu – Ngọc Linh nói, sao cô ghét đàn ông có thói trăng hoa thế nhỉ .

-??????

-Ngoài Ngọc Ái thì còn có sự giúp sức của Bảo Hồng, hotgirl đã từng chia cắt mi với Ha Ra đó ạ – Ngọc Linh nhìn Han Yu mặt gian tà làm anh nín thinh.

-Chỉ có 2 người đó thôi à – Devil thắc mắc, chắc chắn không đơn giản như vậy, đứng sau 2 đứa nó, đó mới chính là đối thủ đáng gờm.

-Đúng, tạm thời chỉ có vậy – Ngọc Linh nói.

-Vậy giờ chúng ta nên làm sao – HA RA hỏi, nó thì có liên quan gì đến Ngọc BĂng chứ (sao giảm béo xong cô ngây thơ dữ vậy HA Ra).

-Ngốc, đến nhà 2 đứa nó, bắt tụi nó khai ra giấu Ngọc Băng ở đâu chứ sao nữa – Han Yu cốc nhẹ lên đầu HA ra, không ngờ mọi chuyện lại thế này, chỉ vì một chữ tình thôi sao, hai zà.

-Vậy là phải đến nhà từng đứa à – HA RA hỏi.

-Không cần đâu, nghe nói 2 đứa nó ở chung 1 nhà mà – Ken nói, điều tra người ta rồi mới quen chứ, Ken mà.

-Biết rõ nhỉ – Ngọc Linh nhéo Ken 1 cái làm anh mún rớt nước mắt.

-Vậy mi có địa chỉ không – Devil hỏi, đây mới là chìa khóa để giải quyết vấn đề chứ.

-Tất nhiên rồi – Ngọc Linh nháy mắt.

Và ngay lập tức nhà Ken lại im ắng trở lại (Còn ai đâu mà không im ắng, hé hé).

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

-Thưa 2 tiểu thư có người đến gặp ạ – BÀ vú mới làm việc được 2 ngày lên thông báo, bà ta là người làm mới vì trước tới giờ 2 tiểu thư này có đời nào tuyển người giúp việc đâu.

-Đến nhanh vậy sao – Ngọc Ái đang nằm trên giường cũng phải vứt cuốn tạp chí xuống ngồi dậy nhìn BẢo Hồng đang đứng ngoài cửa sổ vẫn điềm đạm nhìn xuống dưới, môi bở nụ cười nửa miệng.

-Xuống tiếp khách quý nào….

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

-Ổ, bộ 6 à quên bây giờ phải nói là bộ 5 chứ tới tìm tụi tôi có việc gì.À, hay là anh đổi ý rồi hả Ken – Ngọc Ái nhếch mép nói, mọi chuyện ra nông nổi này là do anh thôi.

-Cô… – Ken tức giận tính lao tới tát cô ta 1 cái vì cái tội sống hai mặt thì may ra Ngọc Linh đã níu lại.

-Thôi anh giận làm gì với con quỷ đội lốt người này chứ, không có được thì phá cho hư à – Ngọc Linh đớp lại, gì chứ mấy chuyện này cô không nhịn đâu nhé.

- Thôi được rồi nhé, mấy người tới tìm tụi tôi là muốn gì – Bào Hồng nhìn Han Yu, mãi mãi cô cũng không có được anh.

-Muốn gì à, muốn cô giao người – Ngọc Linh nói, tay cô nắm lại, chưa thấy bọn nào trơ trẽn như 2 đứa này, nếu Ngọc Băng mà có chuyện gì cô sẽ cho 2 đứa này thành tương.

-Giao người – Cả 2 đứa nó cùng đồng thanh, làm ra vẻ ngây thơ vô “số” tội.

-Đúng, nếu 2 người nói không biết thì coi như đã hết giá trị lợi dụng, vậy là tôi có thể xử cô về cái tội dám lái xe đụng Ngọc Linh đấy – Ken nói, nhìn 2 đứa nó bằng ánh mắt thù hận.

-Hahahaa, cứ tự nhiên .Mà giao người là giao ai, Ngọc BĂng á hả, sao tụi tôi lại có thể biết Ngọc BĂng đang ở đâu được cơ chứ – Ngọc Ái bình thản trả lời.

-Hứ, giấu đầu lòi đuôi, chúng tôi chưa nói gì về chuyện tung tích của Ngọc BĂng sao cô biết được chứ với lại theo điều tra của chúng tôi thì Ngọc Băng đã biến mất sau khi vào đây, chiếc xe của cô ấy là do tụi mi gài bẫy mà thôi – Ha RA nói, phân tích rõ ràng.

-Hứ…thì sao chứ – Ngay lập tức 2 đứa nó xanh mặt nhưng vẫn còn giữ được bình tĩnh ngồi xuống ghế.

-Vậy là cô đã thừa nhận – Han Yu hỏi dồn, phải ép tụi nó vào thế bí.

-Sao tôi lại thừa nhận, tôi nói lại lần nữa chuyện của Ngọc BĂng không lien quan đến chúng tôi. – Ngọc Ái nói, thật là khó đỡ, cô cứ kien quyết không nói đấy xem thử làm gì được cô nào, Ken là tại anh tất cả thôi nếu trước kia anh không bỏ tôi mà chạy theo con hồ li tinh kia thì tôi cũng không trở thành một con quỷ độc ác như thế này.

-Cô.. – Ken đang tính nói thì Devil đã ngăn lại để anh nói.

-Ngọc Ái nghe nói cha cô là chủ tịch của công ty Thiên Thiên đúng không, cô nên nhớ Thiên Thiên chỉ là 1 chi nhánh rất nhỏ của công ty tôi thôi đấy – Devil nói cười nửa miệng đầy thách thức.

-Còn Bảo Hồng, công ty cô đang trên đà phá sản thì phải ,có cần tôi giúp cho con đường phá sản đó ngắn hơn không ???

-Thì sao chứ, anh tính làm gì công ty của ba tôi, anh thật độc ác – Ngọc Ái nói, gương mặt đầy tức giận, Thiên Thiên chính là tâm huyết của ba cô, mẹ cô mất sớm nên cô rất thương ba mình cô không thể dể công ty Thiên Thiên xảy ra chuyện gì được.

-Ác bằng cô sao – Devil gằn lại, anh thật là sáng suốt khi trước kia từng cho người điều tra 2 cô gái này.

-Thôi đủ rồi đừng nói nữa – Bảo Hồng ôm đầu hét lên, công ty ba cô đang trên đà phá sản đã làm cô đau đầu lắm rồi, giờ lại vì tình cảm mà xảy ra chuyện này nữa chắc cô chết mất.

-Bào Hồng, cô hãy nói ra sự thật đi, tôi biết cô là người tốt mà – Han Yu nói nhìn Bảo Hồng với ánh mắt cảm thông.

-Đúng đó Bảo Hồng tôi sẽ kêu papa tôi vực dậy công ty cô, đơn giản thôi mà, ai giúp tôi thì tôi sẽ giúp lại mà – Ngọc Linh nói, thật là thông minh khi tất cả đều chuyển sang công kích Bảo Hồng.

-Tôi..tôi – Bảo Hồng đưa đôi mắt ngấn lệ lên nhìn mọi người.

-Bảo Hồng – Ngọc Ái kêu tên cô như cảnh cáo.

-Ngọc Ái, tôi không ngờ cô trở thành 1 con người như vậy, vậy mà trước đây tôi còn nghĩ chúng ta có thể trở thành bạn, tôi đã nghĩ sai về cô – Ken nói đầy vẻ thất vọng.

Làm lòng Ngọc Ái nhói lên, cô cũng đâu muốn thế nhưng cô không thể nào nói ra được, Bảo Hồng cũng vậy, 2 cô làm như vậy là trả thù tình yêu, nếu nói ra thì 2 cô đã thua.

-Thôi đi Ngọc Ái à,chúng ta sai rồi, đã sai thật rồi – Bảo Hồng nói, nước mắt đã thật sự rơi, cô không muốn làm người xấu nữa, cô muốn trở lại làm con người thật của mình.

-Bảo Hồng, nhưng chúng ta – Ngọc Ái dường như vẫn đang còn phân vân, trong cô con ác quỷ vẫn đang phải đấu tranh với thiên thần.

-Ngọc Ái à – Ken nhìn cô với anh mắt long lanh, thôi đành xài “mĩ nam kế” vậy, tuy hơi thiệt thòi nhưng vì Ngọc Băng, vì sự thay đổi của 1 con người anh phải làm thế thôi.

-Ơ – Ngọc ái không nói gì chỉ nhìn Ken rồi nhìn Ngọc Linh,nước mắt cô òa ra.

-Thật ra, Han Yu à, tôi xin lỗi, trước kia, cái đêm ở quán bar SHINE đó, tôi biết Ha Ra đến tìm anh nên đã cố tình tới gần anh,tôi xin lỗi – Bảo Hồng nói, bây giờ cô đã nói ra được rồi, thật là nhẹ lòng.

-Không sao đâu, tình yêu không có tội, khi yêu là ích kỷ mà, tôi biết cho nên bây giờ nếu cô hối hận thì vẫn còn kịp đó Bảo Hồng – Ha RA nói, cô cảm nhận được BẢo Hồng là người tốt.

-Cám ơn cô…tôi…còn chuyện lái xe đụng Ngọc Linh tôi…

-Để tôi nói – Ngọc Ái chặn lại lời Bảo Hồng sắp nói,cô tiếp :

-Tất cả là do tôi , do tôi mù quáng, nhìn các người hạnh phúc tôi không cam lòng nên đã..đã … – Ngọc Ái không nói gì nữa, dường như cô thấy hối hận.

-Ái à, nghe tôi nói, trong tình yêu không phải có được thể xác là hạnh phúc đâu, quan trọng là phải có được trái tim.Thật ra, 2 năm trước tôi cũng như cô, yêu mù quáng nhưng rồi tôi đã kịp nhận ra và bây giờ đã có được hạnh phúc của chính mình.Ông trời không bạc đãi ai đâu Ái à – Ngọc Linh kết thúc câu nói bằng cái nắm tay thật chặt với Ken- tình yêu thật sự của cô.

-Tôi hiểu rồi, cám ơn cô – Ngọc Ái nói, cô cười, 1 nụ cười lương thiện ấm áp.

-Khoan đã, có gì hàn huyên sau, rốt cuộc 2 cô giấu Ngọc Băng ở đâu – Devil nói, phải nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện này sớm thôi.

-Thật ra thì…chúng tôi không biết gì cả – Bảo Hồng rụt rè nói.

-Cái gì, các cô giỡn đấy à – Devil tức giận nói tính lao tới nắm cổ áo cô nhưng may mắn là Han Yu và Ken đã giữ lại.

-Khoan đã, bình tĩnh đi Minh (tên cúng cơm của Devil đã được nói qua rùi nha), ý các cô nói vậy là sao – Ken bình tĩnh hơn , hỏi lại.

-Bảo Hồng nó không biết gì đâu, tôi mới biết Băng đang được giam giữ ở đâu – Ngọc Ái nói thay cho Bảo Hồng.

-Ơ, Ái – Bảo Hồng ngơ ngác.

-Các người hãy đến cảng biển đi, có lẽ sẽ kịp đấy – Ngọc Ái nói, mặt cúi gầm xuống.

-Ở đó có 1 chiếc du thuyền số PS109394, Băng đang ở trên đó, mau tới cứu đi trước khi nó nhổ neo…

-Cảm ơn cô – Ken chỉ kịp nói vậy rồi nhanh chóng cùng bọn nó đến cảng.TỤi nó vừa đi khỏi không lâu thì ..

Reng..reng…reng..

-Tôi nghe đây – Bảo Hồng bắt máy.

-Sao rồi ??? – Giọng nói bên đầu dây hỏi tràng đày sự chết chóc.

-hứ , bọn họ đang trên đường đi cứu Ngọc Băng đó, thất bại rồi, cô đã thất bại rồi , hahaha.. – Bảo Hồng cười , lâu nay cô làm tay sai cho cô ta như vậy là đủ rồi, cô không muốn mù quáng nữa, khi yêu không phải giành được thể xác mà là phải mang đến hạnh phúc cho người mình yêu .

-Bọn vô dụng – Cô ta gào lên rồi tắt máy, vứt điện thoại ra xa cô ta cười lạnh rồi nhếch mép .

-Đã đến lúc kết thúc rồi …

Tại bến cảng :

-Nhiều thuyền như vậy ai biết là chiếc nào cơ chứ – Ha RA nhìn 1 “bãi” thuyền trước mắt, chẵng lẽ muốn chơi nhau à.

-Ps 109394 – Devil nói, với trí nhớ của anh thì biển số tàu mà Ngọc Ái nói có đáng là gì.

-Đằng kia – Ken chỉ về chiếc du thuyền trắng đang nằm khuất bên kia nói, một chiếc du thuyền rất lớn nhưng trông rất lạ vì trên đó không có ai cả. Cả đám nhanh chóng bước tới đó, Ngọc BĂng đang ở trên đó, đang hcowf bọn nó cứu mà.

-Mỗi người kiếm mỗi phòng đi – Cả đám tản ra kiếm từng phòng, ngay cả phòng vệ sinh cũng không bỏ sót nhưng mà lại ..không có ai cả.

-THế nào rồi – Devil hỏi HA RA người cuối cùng để tụi nó hi vọng.

NHận được cái lắc đầu cả đám thiểu não.

-CHẵng lẽ chúng ta bị lừa sao. ** ***, để tao về xử tụi nó – Ken tức giận tính bỏ đi thì ..

Cộp cộp..cộp cộp …

Tiếng động phát ra ở đâu đó trong chiếc thuyền này nhưng tạm thời tụi nó vẫn chưa xác định được phương hướng.

-Hình như ..tiếng động này phát ra từ dưới chân chúng ta – Han YU nhíu mày quan sát động tĩnh dưới sàn.

-Chẵng lẽ .. – Ha Ra nghi vấn nhìn cả đám , tuyệt đối im lặng không ai hé lời nào.

- Hầm chứa rượu, chúng ta chưa tìm ở đó – Devil vội nói, thật là sơ suất xém chút nữa thì anh cũng tính về rồi.

Kẹt…

Cánh cửa mở ra –Đây là phòng chứa rượu sao ??? Ngay cả mùi rượu cũng không có chứ đừng nói là một chai rượu.

-Ngọc BĂng – Devil nhanh chóng chạy tới Ngọc Băng đang bị trói trên ghế chân cô ấy đang gõ gõ xuống nền .

-Không sao rồi tôi tới cứu cô đây – Devil vừa cới trói cho Ngọc BĂng và nói, Ha Ra nhanh chóng tháo miếng giẻ trong miệng Ngọc BĂng ra.

-Sao biết ta ở đây mà tới cứu hay vậy ?? – Nó nhớ rõ ràng mình bị chụp thuốc mê rồi bị đưa đến đây, từ lúc tỉnh lại tới giờ chỉ thấy một mình Ngọc Ái mang nước và thức ăn tới cho cô . thật là khó hiểu ????

Cạch…Rụp

Cánh cửa bị đóng lại – tối – ánh đèn đã bị ai đó tắt đi rồi.

-Ken à – Ngọc Linh sợ hãi kêu.

-Bình tĩnh đi, đừng loạn – Devil thét, chắc chắn hiện tại trong căn phòng này ngoài 6 đứa tụi nó ra ít nhất vẫn còn 1 người nữa.

- Hahaha..chỉ có vậy mà đã sợ rồi sao…hahaha – Một giọng nói mà ai cũng không biết là ai, làm sao biết được khi xung quanh chỉ có một màu đen tối tăm chứ nhưng tụi nó có thể chắc chắn một điều , người đó là nữ

-CÔ là ai, tốt nhất cô nên bật đèn lên đi nếu không..cô..phải tự biết hậu quả- Han Yu gằn giọng đe dọa, không phải anh sợ mà giờ đây ai biết cô ta sẽ làm gì, bất cứ ai cũng có thể nguy hiểm.

-Ta bỏ công ra dụ các ngươi tới đây rồi chẵng lẽ lại dễ dãi với các ngươi vậy sao – Cô ta hừ lạnh, giọng nói đay nghiến.

Được, nếu cô đã quyết định đưa bọn tôi tới đây thì chắc cô cũng đã có ý định lộ diện rồi đúng không, vậy cô nói đi .CÔ LÀ Ai ? – Ngọc Băng hỏi, lòng cô đã mơ hồ xác định được, người này chắc chắn phải có thù hận sâu đậm với bọn cô, chắc chắn là như thế.

-Hahaha, không phải cô thông minh lắm sao nếu cô thông minh thì hãy tự đoán đi xem tôi là ai – Cô ta cười khinh miệt, trò chơi đã tới lúc gây cấn rồi.

-Cô …có phải là con gái không vậy ???– Ha Ra hỏi , một câu hỏi “ngây thơ” đến nỗi làm cả đám im bặt ngay cả đối thủ của bọn nó cũng nín cười, cũng may hiện giờ đang đứng trong bóng tối .Nếu không chắc là Ha RA sẽ trỏ thành tâm điểm của mọi người rồi.

-HA Ra, em điên à – Han Yu nói nhỏ, đang lúc dầu sôi lửa bỏng mà còn đùa được sao, đúng là dù có thay đổi thế nào thì cái bản tính ngây thơ vẫn không bỏ được, haiza…

-Haha, cô ..đang hỏi điên khùng gì vậy ??? – Cô ả cười, cười không ngừng, lần đầu tiên trong đời cô được hỏi như vậy. NHững người tiếp xúc với cô không vì gia tài thì cũng vì sắc đẹp của cô.Vậy mà giờ lại có người nghi ngờ sắc đẹp của cô thì thiệt là…. (tg :Vậy chứng tỏ cô ta là người con gái đẹp, mọi người đã đoán ra mối quan hệ chưa nè).

-Nếu cô là con gái thì tại sao cô lại …mang tâm hồn rắn độc như vậy chứ…xấu xa – Không gian lại thêm lần nữa ngưng đọng nhưng lại hoàn toàn trái ngược với lúc nãy, không phải vì sự ngây thơ mà là vì lời nói như con dao hai lưỡi của HA Ra, quá ghê gớm , ban đầu đánh lừa đối thủ rồi phán 1 câu “xanh rờn”.

- Ồ, cô đúng là ghê gớm thật, người được mệnh danh là “thùng phi di động” ngây thơ trong sáng đây sao. Tôi không tin câu nói đó có thể xuất phát từ miệng cô đó…

-Vậy thì sao chứ, con người cũng có lúc thay đổi mà – hé hé, sắp sập bẫy rồi.

-Thay đổi ư, hay là tha hóa đi, các người bề ngoài thì ra vẻ cao quý nhưng bản chất thì đê hèn, hại người ta xong rồi bỏ chạy à, hứ, các người không có tư cách phê phán người khác, nhất là tôi – Cô ả nói, trong lời nói sặc mùi thù hận.

-Cô nói chúng tôi “hại người ta xong rồi bỏ chạy” , há há, chắc cô lầm người rồi, chúng tôi giàu có như vậy, chỉ cần tiền là xong tất cả, cần gì phải bỏ chạy chứ – HA Ra dùng giọng nói bình thường nhất có thể , chỉ có cách này mới dụ được cô ta kích động và tìm hiểu được sự thật.

-Tiền, cuối cùng cô cũng lộ bộ mặt thật ra rồi, bộ có tiền là có tất cả sao, có tiền là có thể mua được mạng sống của chị tôi à, HẢ – Cô ta hét lên như một con thú dữ , tiền tiền tiền tại sao con người ai sống cũng vì tiền như vậy chứ ???

-“Chị cô” à, chị cô là ai – Ngọc Băng hỏi , câu chuyện đang mỗi ngày một sáng tỏ.

-Cô có tư cách để hỏi sao, chính cô – chính cô đã hại chết chị tôi mà bây giờ cô có thể quên để hỏi lại câu đó sao. TRIỆU LÝ NGỌC BĂNG ???

-Chị cô là.. Jen đúng không – Ngọc Băng hỏi , chỉ có thể là cô ta trong lòng cô chỉ nghĩ đến JEN (đọc lại chương 10).

-Jen ư – Cả đám giật mình.

-Đúng, cô đã nhớ ra rồi sao , Jen chính là chị tôi – Cô ả nói, giọng cô có phận dịu lại khi nhắc đến chị.

-Và cô chính là Ren, Ái MỸ em gái của JEN– Ngọc Băng khẳng định làm cả đám đứng gần cô giật mình, Ái MỸ là cô gái mới chuyển vào lớp của bọn nó mà (xem lại chương 12).

Bộp…bộp là tiếng vỗ tay, nó có được xem cho lời khẳng định cho câu nói của Ngọc Băng.

-Giỏi,chính là tôi – Ái Mỹ nói, môi cô nở nụ cười, đối thủ của cô đáng gờm hơn cô tưởng nhiều.

-ÁI MỸ – Cả đám thốt lên, ngạc nhiên trừ Ngọc BĂng.

Phụp…..Đèn được bật lên làm sáng cả căn phòng , đối diện chúng bây giờ chính là Ái Mỹ – cô bạn có nụ cười thiên thần làm siêu lòng người mới gia nhập lớp không lâu, thật không ngờ lại chính là cô ta. Không đơn giản vậy trên tay cô ta là 1 khẩu súng đang chỉ thẳng về bọn nó, nếu không có súng thì tụi nó còn tấn công cô ả được đằng này chỉ cần nhúc nhích thôi là cả đám chết hết rồi.

-Sao cô biết đó là tôi ?? – Ái Mỹ hỏi và đó cũng chính là thắc mắc của những người còn lại.

-Ánh mắt … – Ngọc Băng chỉ nói có vậy rồi nhìn thẳng vào đôi mắt của Ái MỸ, nó..có gì đó rất đẹp nhưng cũng rất tinh ranh – giống hệt với ánh mắt của Jen – chị cô ta.

-Ánh mắt ??? – Ái Mỹ ngơ ngác, chỉ đơn giản vậy thôi sao , cô hỏi lại như để chắc chắn điều mình nghe là đúng.

-Đúng vậy, chính ánh mắt của cô đã cho tôi biết, lúc đầu tôi chỉ ngờ ngợ nhưng lúc nãy khi nghe cô nói đến chị, tôi liền nghĩ đến Jen và liên tưởng đến cô, ánh mắt cô nhìn tôi giống y hệt ánh mắt của Jen ,em gái của Jen – ÁI MỸ – Ngọc Băng nói,lời nói có gì đó rất thám tử, với trí IQ của cô thì suy ra điều này cũng là bình thường thôi, chẵng qua đôi mắt căm thù của Jen lúc bị bỏng có gì đó rất ấn tượng nên cô nhớ đến tận bây giờ.

-Ra là vậy – Devil căm phẫn nhìn Mỹ , tay nắm lại, nhưng chỉ cần anh nhúc nhích thì có thể người chết không phải là anh mà là những người kia, anh không thể để họ gặp nguy hiểm , điều duy nhất bây giờ chính là kéo dài thời gian…rồi từ từ tính.

-Hahaha..thông minh, đúng là thông minh . Nhưng thông minh thì được gì, chỉ được cái hại người khác mà thôi – Ái Mỹ như điên loạn hình bóng chị đã thắm vào đầu của cô, điều cô muốn làm nhất lúc này chính là trả thù, chỉ có trả thù.

-Vậy chị cô đâu rồi? – Devil hỏi.

-Chị tôi, anh mà vẫn còn nhớ đến chị tôi cơ à, chính các anh, vì các anh mà chị tôi từ bỏ cuộc sống tiểu thư để đi làm người giúp việc cho các anh, chị ấy chỉ muốn gần anh thôi mà, sao các anh lại biến chị tôi thành người không ra người, ma không ra ma vậy chứ – Ái Mỹ vừa rới nước mắt vừa nói,cô không cần biết người ta nghĩ về Jen như thế nào nhưng đối với cô Jen là một người chị tốt.

-Cô thôi đi, cô có biết chị cô ác độc như thế nào không hả , cô ta đã đổ hết mọi tội ác cho Ngọc BĂng đúng không ?– Ngọc Linh bức xúc nói , Jen là 1 con rắn độc, cô ta quá ác độc rồi.

-Cô im đi, tôi không các người nói xấu chị tôi, chính các người đã cướp đi tất cả của chị tôi, con đường sống cũng không tha, các người thật độc ác – Ái MỸ lồng lộn, tức giận, thù hận tất cả đã chiếm lấy cô.

-Độc ác ư ??? Chúng tôi chưa kịp làm gì chị cô, thì cô ta đã bỏ trốn rồi, đúng là người tham sống sợ chết – HA RA chen vào, thật là không thể nhịn mà.

Đùng….tiếng súng nổ làm cả đám giật mình, cũng may cô ta chỉ cảnh cáo nổ súng lên trần nhà.

-Tối nhắc lại, các người mà nói đến chị tôi nữa thì chuẩn bị “CHẾT” đi – Ái Mỹ cầm chắc cây súng đe dọa…

-Thôi được rồi đó, điều mà tôi muốn biết bây giờ chính là chị cô, tại sao chúng tôi cho diều tra bao nhiêu cũng không tìm được chị cô – Han Yu thắc mắc và cũng để Ái Mỹ khoan manh động, cứ cái đà này thì chỉ nguy hiểm thêm cho tụi nó thôi.

-Hahaha, các người có điều tra đến hết đời cũng không tìm được, chị tôi..chị tôi đã mất rồi, các người biết không, biết không HẢ ??? – Cô ta lại cười, không phải là nụ cười thánh thiện, cũng không không phải nụ cười ác quỷ mà là nự cười chứa đầy sự tiếc thương…

-Chết ư – Ken không tin vào tai mình, rõ ràng các anh đâu có làm gì chứ, sao lại chết được , chỉ có bị phổng thôi mà ???

-Đúng, đã chết rồi…chị tôi sau khi trốn khỏi tay các người thì đã cùng tôi sang Mỹ điều trị, nhưng khuôn mặt của chị ấy bị bỏng quá nặng muốn điều trị thì cần phải kiên trì , mà cho dù có hết thì đó cũng không phải là gương mặt của chị tôi nữa – Ái Mỹ hồi tưởng lại.

-Rồi..sau đó…

-Sau đó à, các người biết đó chị tôi làm sao có thể chiệu được đả kích này chứ , chị tôi ngày càng trở nên trầm cảm nhiều lúc con lên cơn tâm thần nữa kìa, từ một tiểu thư xinh đẹp, bình thường thì chị tôi đã trở thành như vậy đó, ba mẹ cũng không muốn nhìn đến đứa con dị tật là chị tôi nữa – NƯớc mắt Ái Mỹ chảy ra, lâu rồi cô không được khóc vì chính cô dã hứa với lòng mình là phải mạnh mẽ để còn trả thù cho chị cô nữa chứ.

Cả đám tụi nó im lặng (tg:chắc là tội lỗi ngập tràn quá).

-Do không chiệu được nên chị tôi đã….tự sát, bên cạnh chị ấy còn một cuốn nhật ký trong đó chỉ có 4 chữ TRIỆU LÝ NGỌC BĂNG và 1 chữ THÙ …
Rầm …. Cánh cửa đằng sau Ái Mỹ bung ra khi vừa kết thúc câu nói .

-Ái Mỹ , cô dừng lại đi ….

-Mai Ly , cô …cô phản bội tôi – Ái Mỹ giật mình nhìn Mai LY với đôi mắt đỏ ngầu tức giận,thật sai lầm khi nói cho cô ta biết nơi này…

-Phản bội ư, thật chất tôi chưa bao giờ đi theo cô cả thì lấy gì mà phản bội – Mai Ly cười 1 bên trả lời…

Quay lại cái ngày ở nhà kho nhé :

Tiếp tực của trờ chuyện giữa Ái Mỹ và Mai Ly nè :

-Ý cô là sao – Mai Ly hỏi lại, giọng ngi ngờ.

-Hứ, tôi sẽ giúp cô khai trừ tất cả những thứ cô không muốn , cô thấy đó, Ngọc BĂng sau khi cái đám người kia xuất hiện thì đâu còn đoái hoài gì đến cô nữa cần chi cô phải tốt với nó chứ ..

-Cô…chia cắt tôi và Ngọc BĂng à – Mai Ly nói, lòng cô đang phân vân nhưng cô biết Ngọc Băng không phải là người giống như cô ta nói.

-Cô tự hiểu thôi .. – Mỹ nhún vai như chưa có chuyện gì xảy ra, gương mặt bất cần. Đúng – cô ta đã từ bỏ bản tính lương thiện và biến thành quỷ dữ từ lâu rồi , từ ngày ngà mà Jen chết.

-Được tôi sẽ giúp cô…tiêu diệt..Ngọc Băng – Mai LY nói, gương mặt không biểu cảm *Ngọc BĂng xin lỗi, chỉ có cách này mới cứu được mày *…

Và cũng nhờ đó mà Mai LY moi được thông tin từ Ái Mỹ là Ngọc Băng đang bị nhốt ở đây đang tính tới báo cho đám người của Devil thì mới biết bọn họ đã đi cứu Ngọc Băng rồi nên mới nhanh chóng tới đây..

Quay lại hiện thức nhá :

-Mai Ly , vậy là sao? – Ngọc Băng không hiểu con bạn thân của mình đang nói gì ???

-Xíu nữa tao sẽ giải thích sau – Mai Ly nói rồi chĩa cây súng vào Ái Mỹ..

-Cô bỏ súng xuống đi trước khi tới đây tôi đã báo cảnh sát rồi, cô không thoát được đâu – Mai Ly nói đe dọa…

-hahaha , cô tưởng chỉ cần như vậy là xong à , “không dễ vậy đâu” – Ái Mỹ nhấn mạnh rồi bất chợt quay qua Ngọc Băng ….

Đoàng….Tiếng súng như xé toạt không gian, như chiếc kim đam vào tim Devil , anh đứng đó nhìn máu, anh đã ra nhưng không kịp, Ken đứng kế Ngọc Băng nên đã lập tức đứng ra đỡ cho Ngọc BĂng nhưng làm sao nó có thể để bạn mình chịu thay phát đạn này chứ, lập tức nó đảy Ken ra và…..

-Aaaaaaaaaa, Ngọc Băng ……..

Đoàng…Mai Ly giật mình bắn vào Ái MỸ nhưng bị trượt vào tay nên cô ta nhân cơ hội đó đẩy Mai Ly ra và bỏ trốn…CHẵng ai còn tâm trí chặn cô ta lại cả ….

- Băng à – Devil vô vọng lay lay Ngọc Băng dậy nhưng đáp lại anh chỉ là cái nhắm mắt hững hờ….

Ken, HA RA, Han YU, Ngọc Linh, ngồi quanh…

-Gọi cấp cứu …nhanh – Han YU bình tĩnh hét lên làm Mai Ly nhanh chóng nhớ ra và alo cho cấp cứu đến….

_________________________

Ngoài phòng chờ …

Ca phẫu thuật đã kéo dài được 6 tiếng nhưng đèn vẫn chưa tắt, không gian im lặng. Pama Ngọc Băng hay tin liền chạy đến, bà Triệu(mama Ngọc Băng) khóc đến ngất đi còn ông Triệu thì chỉ biết ngồi đó không nói câu nào…mắt long lanh…

Từng giây từng phút trôi qua như hàng trăm con dao nhọn đâm thằng vào những con người ngồi đây, người thân, bạn bè và cả…người “đặc biệt” tất cả đều yêu quý Ngọc Băng làm sao họ không đau lòng cho được chứ, trên người Devil vẫn còn máu của Ngọc Băng, anh đau lòng- 1 người con trai lạnh lùng cao ngạo, ngày đầu tiên gặp nhau anh chẵng ưa gì Băng nhưng giờ đây thì sao Băng đang nằm trong đó, khóc ư? Không anh dằn lòng không cho mình khóc vì anh tin rằng Ngọc Băng sẽ không sao…anh vẫn chưa nói rõ lòng mình với Ngọc BĂng mà..chỉ cần Ngọc Băng không sao thì anh hứa anh sẽ không trốn tránh với tình cảm của mình nữa…dù có đánh đổi gì anh cũng đồng ý…

Tinn…Tiếng đèn tắt…

-Sao rồi bác sĩ, con gái tôi .. – Ông Triệu run rẩy nắm lấy bàn tay bác sĩ bao nhiêu năm nay trên thương trường khốc liệt ông chưa phải run rẩy trước điều gì mà giờ trước mạng sống của con gái ông thì sao ông có thể làm chủ được mình nữa chứ ?

-Ngọc Băng sao rồi ???- Ai cũng mong chờ câu nói của ông bác sĩ vừa bước ra…

Gì đây chớ, ông bác sĩ tròn xoe mắt nhìn những người trước mắt, toàn là tai to mặt lớn không à, ăn nói mà không cẩn thận chắc mất việc sớm quá nuốt nước miếng cái ực, lâu mồ hôi trên trán ông mới chần chừ nói. Hic, mà ông càng không muốn nói thì tụi nó lại càng lo lắng hơn hiểu được vấn đề.

-Ờm, tạm thời bệnh nhân không sao chỉ là..mất máu nhiều quá thôi nhưng vì bệnh viện vẫn còn máu dự trữ nên bây giờ bẹnh nhân sẽ được chuyển đến phòng hồi sức.

-Tức là không có gì nghiêm trọng ???? – Ông Triệu hỏi lại 1 lần nữa để khẳng định điều mình vừa nghe.

-Đúng, vì không tổn thương đến cơ quan quan trọng nào nên chỉ cần lấy viên đạn ra là xong .

(0_0) Những người có mặt trừ vị bác sĩ đều mắt chữ A mồm chữ 0. Chỉ là vết thương nhẹ, hic , làm nãy giờ cứ tưởng nghiêm trọng đứa nào đứa nấy mắt đỏ hoe…

-Vậy chúng tôi được vào thăm cô ấy chứ – Devil hỏi.

-Ờ, được – Dám nói không mới lạ á.

3 tháng sau …

-Hả, cái gì , đính hôn ??????? – Ngọc Băng la lên như trời sắp sập đến nơi vậy.

-Con bình tĩnh lại coi, nếu không đính hôn thì khi không con đang học bên Hàn ta kêu con về đây làm gì – Bà Triệu dù đã chuẩn bị trước nhưng vẫn bị tiếng thét của cô con gái làm giật mình.

- HỞ ,huhu (giở trò mít ướt) pama ơi, hãy thương con gái còn nhỏ dại mà tha cho con đi, tự nhiên đính hôn là sao chớ ???

-Haizz, điều này ta cũng đâu có muốn, tất cả là tại pa con kìa – BÀ Triệu đẩy hết mọi trách nhiệm sang ông chồng cao quý.

-Nè, nè, bà nói cái gì đó, nếu năm xưa không có ông Hạn thì bây giờ tôi với bà có ngồi đây không hả, hay là lúc này bà đang ngồi với người tình cũ chứ – Ông Triệu sừng sổ lên.

-Hứ, người tình cũ cái gì tôi nói với ông rồi đó chỉ là bạn thân của tôi thôi – Bà Triệu lên tiếng giải thích…..

Hai người cứ ngồi cãi qua cãi lại làm Ngọc Linh ngồi dòm cũng đủ nổ đom đóm :

-Papa, mama, vậy còn chuyện đính hôn thì sao ?? – Không chịu nỗi sự vô hình của mình cô hét lên cứu với “ thể diện”..

-CON IM ĐI, TA NÓI ĐÍNH HÔN LÀ ĐÍNH HÔN KHÔNG BÀN CÃI GÌ HẾT – Hai ông bà cùng đồng thanh hét làm cô nhanh chóng 36 kế chuồn là thượng sách , dọt lẹ lên phòng,hic…

Chờ cho sóng yên biển lặn, biết cô con gái đã vào phòng rồi thì 2 ông bà mới ngưng cãi nhìn nhau cười đầy ẩn ý .

-Cách của ông đúng thật hiệu quả nhưng tôi thấy tội cho nó quá – Bà Triệu nhìn lên lầu, mắt cũng hơi buồn.

-Thôi, tôi thấy thằng nhóc đó cũng tốt, chúng ta phải làm vậy thì nó mới chiệu đính hôn chứ nếu không cứ để nó long nhong bên Hàn vậy cũng không được …- Ông Triệu thở dài buồn não.

______Vậy là hết 1 nửa của chương 20 nhé____________

Các bạn đón đọc chương 20.2 : Đinh hôn với ai ???

Chương 20.2 – Đính hôn với ai ???

Sau lần đó thì Ái Mỹ đã bị cảnh sát bắt nhưng do Ngọc Băng cũng không bị thương nặng gì cho lắm nên cô ta chỉ bị án tù 20 năm với tội danh bắt cóc và cố y gây thương tích, vì chưa đủ 18 tuổi nên tạm thời cô được giam trong phòng cải tạo đợi đến tuổi thì thụ án…

Còn Mai Ly thì vẫn thân với Ngọc BĂng như xưa trong thời gian Băng nằm viện cô cùng với tụi nó thường hay đến chăm sóc Ngọc BĂng =))tình cảm cải thiện rất nhiều . Devil với Ngọc Băng thì vẫn vậy (biết rồi mà cứ giả bộ, ghét, vật tác giả thêm mắm dặm muối cho biết ) *ác quá không ta*.

-Cái gì, đính hôn – Cả đám đồng thanh làm Ngọc Băng phải bịch tai lại ( tình trạng này quen nhỉ).

-Ừ, vậy mới chết, không biết cái tên chết bằm, chết bờ chết bụi nào lại may mắn lấy được tao thế không biết , hé hé – Ngọc BĂng bày gương mặt tự phụ ra nói, làm nguyên đám ôm bụng ói hết.

-Trời, cho tao xin cái thau để tao ói coi, tự tin vừa thui bà – Ngọc Linh bức xúc.

-Kệ ta chớ …

-Kệ thì kệ, không biết tên nào vô phước cưới mày zậy .

-Tao còn chưa biết nữa nè, haiz, tao mà biết thì chắc đâu có khổ não như bây giờ.. – Ngọc Băng thở dài .

-Phen này chắc cái thằng đó gặp sao chổi rồi – Han YU lắc đầu tỏ vẻ thương xót cho cái người đen đủi ấy.

-NÈ, các người đang nói gì đó ???

Bọn nó giật mình xoay người ra cửa thì thấy Ken đang mặt mày đen thùi lùi đứng đứng đó, giờ mới để ý hèn chi nãy giờ thấy vắng vắng ra là thiếu cái miệng tía lia của “ai kia”.

-Sao giờ mới tới, nãy giờ tụi tao đang bàn chuyện gấp đó – HA rA nhìn Ken đang đùng đùng đi zô nói, thiệt là…

-Gấp bằng chuyện của tao không ??? – Gác chân lên bàn rót ngụm nước uống Ken nói cho bớt bực tức.

-Chuyện chi á – Ngọc Linh chen chen vô (bà nãy cũng kì mang tiếng người yêu gì mà không biết quan tâm gì hết á, phen này cho bà chết hé hé *gian*).

-Tao sắp đính hôn rùi …

Phụt…Devil nãy giờ đang im re nhâm nhi li nước thì cũng phụt ra ngoài . Còn bọn nó thì mồm chữ O, dường như không để ý nên Ken vẫn tiếp tục ung dung nói :

-Có cần bất ngờ zậy không Devil, không biết tao phải lấy trúng con nhỏ chết bằm chết bờ chết bụi nào đây, haizz (câu này nghe quen quen)…

- Ken à, người đính hôn với mi tên gì vậy – Ngọc Linh nhăn mặt hỏi. Tự nhiên khi không lòi đâu ra cái dụ đính hôn này vậy không biết, hic..

-Ta cũng không biết nữa nghe đâu là đính hôn với nhà Triệu gia gì gì đấy – Ken xoa xoa đầu trả lời, anh còn chưa kịp nói với pama là anh đã có người yêu rồi mới chết chứ .

-Hả, thật không vậy . Ken à, tên thật của mi là gì á – Ngọc Băng ngạc nhiên hỏi mong rằng đừng phải là người của Hạn gia…

-Kỳ Thiên – Dù không hiểu nhưng Ken vẫn trả lời.

-Họ là gì cơ ???

-Hạn Kỳ Thiên…

-HỞ – ( O.O)

-Ngọc Băng , sao mày sững ra zậy – Ngọc Linh quan tâm hỏi.

-Tên họ của tao là Triệu Lý Ngọc Băng hay đúng hơn là ta chính là người của Triệu gia …

- HẢ ………..

Rung chuyển…tiếng thét của bọn nó làm cả quán im bặt..

-Vậy bây giờ phải làm sao đây, nói zậy là 2 đứa mi phải đính hôn á hả – HA Ra ngạc nhiên hỏi..và nhận được cái gật đầu của người trong cuộc.

-Hé hé, phen này đến phiên 2 cặp kia khốn đốn rồi – Han YU kéo nhẹ , nói nhỏ với Ha Ra ( nhìn vậy mà không phải vậy, gian quá )..

-Bây giờ phải làm sao đây, không ngờ cái con nhỏ mất dịch đó lại là Ngọc Băng – Ken nhăn mặt nói, tự nhiên đính hôn mà đính hôn với cái “bà chằn” này mới chết chứ.

-Còn sao nữa phải lập tức ngăn lại chớ sao – Ngọc Băng đáp, đang chuẩn bị tư thế cốc đầu Ken bởi câu hỏi ngu thì bị 1 câu nói của ai kia làm xém “lọt ghế”.

-Sao không để vậy lun đi, biết đâu thành phim tình thật thì sao – Devil xỉa xói(chắc ghen tị đây mà, hớ hớ).

-Xí, tui không rãnh – Ngọc Băng đáp, lòng buồn buồn . Tại sao phải buồn chứ hắn không cần mình thì mình cũng không cần hắn.

-Ờ – Devil thờ ơ đáp lại, thấy ghét hem.

-vậy giờ tụi mềnh làm sao đây – ken hấp tấp, người ta có người trong mộng rùi mà.

-Đơn giản thôi – Ngọc Băng vương vai như chuyện đó cô đã tính trước từ lâu.

-Làm sao á – Ngọc Linh hỏi (người trong cuộc nên sốt sắn nhỉ ).

-Hè, suy nghĩ được cách giải quyết là được rùi – Ngọc Băng cười hì hì đáp .

-Trời , mày ra ngoià kia chơi với dế được rồi đó, zậy cũng nói – HA RA nãy giờ chú ý lắng nghe ai dè nge được câu trả lời chẵng đâu vào đâu.

-Hì hì, sory mà, tao giỡn góp vui thôi…

-Haizz, đúng là chuyện gì không có ta là không xong mà – Devil lắc lắc đầu ( ra vẻ người lớn giữ).

- Ọe, tự tin vừa thôi, chứ mi có cách gì không nói ta nghe xem nào – Ngọc BĂng bĩu môi chế giễu.

-Dễ thôi, lại đây – Devil ngoắc ngoắc cả đám chụm đầu lại lâu lâu lại à lên 1 tiếng như phát hiện ra chuyện gì vui lắm vậy làm khắp mọi ngóch ngách trong quán vừa nhìn họ ngưỡng mộ ( vì độ hot) vừa lắc lắc đầu ( vì độ khùng ) của tụi nó.

Tại nhà Ngọc Băng :

-Pama nè – Ngọc BĂng từ trên lầu chạy xuống ôm lấy đĩa trái cây nhìn pama đang xem phim mà rụt rè lên tiếng.

-Gì á con gái – Bà Triệu quay qua nhìn cô con gái đã “sắp” trưởng thành trìu mến hỏi, làm Ngọc Băng hơi chột dạ.

- À, về cái chuyện đính hôn á – Nghe đến chuyện này ông Triệu liền cầm điều khiển tắt luôn bộ phim (tình cảm của bà vợ) đang xem nữa chừng.

-Hì – Ngọc BĂng thấy zậy cũng nuốt nước miếng đã vạy tự nhiên mấy bữa nay ông quản gia với với bà zú hẹn nhau xin nghỉ phép nữa chớ . hic

-Sao con – Ông Triệu hỏi ( nổi cả da gà nhể).

- Dạ, ngày mai con muôn pama cùng con đến nhà hàng ATOLO để gặp mặt nhà bên kia ạ .

-Hả – Hai ông bà Triệu nhìn nhau không tin vào tai mình, tưởng rằng Ngọc BĂng sẽ phản đối quyết liệt lắm chứ, ai dè chỉ đơn giản zậy thôi sao ???

================================

Tại nhà Ken (pama Ken đều ở Việt Nam mà ) :

-Pama à, đến đi – Ken cứ lằng nhằng ngồi năn nỉ 2 vị “tiền bối” của mình .

-Pama đến thì cũng được nhưng mà tự nhiên con kêu ta đến đó chắc chắn là có ý đồ gì đúng không ( ồ, bên này có tiến bộ ).

-Pama không tin con trai yêu quý của hai người sao ??? – Ken nhắn nhăn mặt (đây là chiêu của anh đây mà).

- Lần trước ta kêu con về Việt Nam xem mắt con cũng kêu ta ra xem mắt như zậy rồi cuối cùng có thấy mặt mũi tăm hơi của con đâu làm ta phải giải thích với nhà kia hết hơi luôn con biết không – Ông Hạn đáp lại cố gắng không nhìn vào mặt của con trai cưng ( ra là zậy ).

-Hè, mama năn nỉ papa dùm con đi – Anh nháy mắt với mama ra dấu, từ trước tới giờ mama không bắt buộc anh điều gì .

-Ờm, ông à, thôi kệ đi, hay là mình đi lần này xem sao, nhìn mặt con traiông kìa, chắc lần này là thiệt á – Bà Hạn dùng chiêu cũ giúp cho đứa con trai mà bà yêu quý.

-Bà này nhưng mà nó…

-Ông à..

-Papa

Ông Hạn nói còn chưa hết câu thì cả 2 người cùng đồng thanh nũng nịu rồi , hic.

-Thôi được rồi, ta đồng ý nhưng mà con không được giở trò đó nghe chưa xui gia lần này của ta là bạn cũ của pa đấy – Ông Hạn nói lại để chắc thằng con không giở trò .

- Con biết rồi mà papa, thôi zậy con lên lầu đây, 9h sáng mai nha pa – Nói xong Ken lật đật chạy lên lầu ôm cái điện thoại hú hí nói chuyện đến khuya mới ngủ ( chắc mọi người cũng biết là ai rồi đấy nhỉ ).
9h am :

-E hèm, chào ông Hạn

-Chào thông gia tương lai .

Hai bên tay bắt mặt mừng như lâu lắm rồi chưa gặp nhau.

-Con trai ông thật là phong độ quá – Ông Triệu nhìn Ken tỏ vẻ vừa ý.

-Ồ, con gái ông cũng đâu kém, nhìn rất xinh, chắc rất thông minh đúng không – Ông Hạn cũng tỏ vẻ khiêm tốn, nhìn Ngọc Băng gật gật đầu.

Hôm nay, Ken mặt bộ vét trông rất người lớn chững chạc, còn Ngọc Băng thì điệu đà mặc một bộ vấy trắng tinh khôi, tóc xõa dài, trang điểm nhẹ nhìn như nàng công chuá e thẹn (nhìn vậy chứ không phải vậy nhé, cả 1 buổi sáng đọ sức với mama Ngọc Băng mới chịu mặc bộ váy này đấy).

-Nhìn kìa, đứa nào đứa nấy mới lúc trước còn nằm trong bụng mẹ mà giờ đã trưởng thành như vậy rồi, chúng ta không già sao được – Ông Triệu nhấp ngụm trà nói nhìn ông bạn xưa kia đầu đã lấm tấm bạc.

- Hì, thời gian trôi nhanh mà ông, trước kia tôi cũn đâu ngờ là mình sẽ cưới bà chằn mà tụi mình hay nói xấu đâu – Ông Hạn cười cười nói không giám quay qua nhìn vào bà vợ mặc đang chuyển sắc, khói bay lơ lửng trên đầu.

-Ông nói gì hả – Bà Hạn quay qua dòm ông chồng đang cười hì hì cầu hòa.

-Haha, 2 ông bà vẫn như xưa nhỉ – Ông Triệu, bà Triệu cười nhìn cặp vợ chồng già trước mặt.

Không khí trong bàn này vui biết bao thì cái bàn gần đó tẻ nhạt bấy nhiêu :

-Nè, sao nhìn họ có vẻ vui quá vậy – Ngọc Linh khều khều Devil ( người chung chiến tuyến, hé hé).

-Sao tôi biết được – Devil nhăn nhó trả lời, đường đường là 1 thiếu gia danh giá tự nhiên phải ngồi lấp ló như là kẻ trộm.

-Hai người từ từ đi, chính 2 người đã đè ra cái kế sách này chớ đâu, bây giờ kiên nhẫn xíu cũng không chết người đâu – Han Yu với Ha RA thì nhãn nhã ngồi vừa ăn vừa tán dóc ( không liên quan nên thản nhiên vậy đó).

- NHưng mà sao Ken vẫn không thấy độn tĩnh gì hết zậy cứ ngồi im nghe chuyện uống nước không kìa – Ngọc Linh bực mình nói, phen này mà không xong, Ken phải đính hôn với Ngọc Băng thiệt thì cô phải biết làm sao, hic ?

-Từ từ, ê mà hình như Ngọc Băng ra chiêu rồi kìa – Devil nhìn khung cảnh trước mắt rồi phán làm cả đám bu lại nhìn sang bàn bên kia, ai mà không biết chắc tưởng bọn này là phóng viên đi săn tin quá.

TẠi bàn bên kia :

-Dạ, con có chuyện..muốn nói ạ – Ngọc Băng bạo gan (hay là chiệu hết nổi) mở miệng nói đẻ chấm dứt câu chuyện hàn huyên đã hơn 1 tiếng đồng hồ của 2 bên.

-HỞ, chuyện gì vậy BĂng, pama đang ôn lại chuyện cũ mà hay con với Kỳ Thiên(Ken) dẫn nhau đi đâu đó làm quen đi (hình như cái đợt ở bệnh viện do đông quá nên 2 ông bà không nhận ra Ken là bạn của Ngọc BĂng) – Bà Triệu nói, trúng ý muốn của 3 người còn lại.

-Dạ con…

- Pama nè, thật ra tụi con muốn nói về chuyện đính hôn – Ken nãy giờ im lặng thì bây giờ lại lên tiếng cắt đứt câu nói của Ngọc Băng.

-Đính hôn ??? – Cả 2 cặp ông bà cùng đồng thanh.

-Bộ con có ý kiến gì sao – Ông Triệu ngạc nhiên hỏi.

-Ken à, con quên ở nhà ta nói gì rồi sao – Ông HẠn tức giận nhì cậu con trai ăn nói không đâu ra đâu.

-Pama à, thật ra con cũng muốn nói về chuyện đính hôn – Ngọc Băng cũng mở miệng nói.

-Chuyện này là sao đây ????

Ken kéo tay Ngọc Băng đứng dậy, đứng trước mặt 2 ông bà nói rõ mọi chuyện:

-Thật ra tụi con là bạn thân của nhau từ ở bên HÀn rồi – Ken nói trước dò tình hình.

-Bên Hàn – Họ lại đồng thanh ngjac nhiên.

-Dạ, tụi con không thể nào đính hôn được đâu ạ – Ngọc Băng nói tiếp không dám nhìn vào gương mặt của papa cô, cô còn đang muốn sống mà .

-Cái gì, Ngọc Băng, chuyện này không thể đùa được đâu – Ông bà Triệu nhìn cô con gái kiềm chế sự bất ngờ và tức giận.

-Tụi con nói rõ chuyện này cho ta nghe xem nào, tại sao lại không đính hôn- Ông Hạn hỏi rõ, biết vậy thì ông đã không chiều ý bà vợ cho thằng Ken đến.

-Không có tình cảm thì sao đính hôn được ạ – Cả Ngọc Băng lẫn Ken đều đống thanh ( không hề tập trước ) làm 2 đứa cùng giật mình nhìn nhau.

-Không có tình cảm thì số`g với nhau cũng phải có thôi, nếu muốn ta sẽ cho các con sống thử – Ông Hạn nói, chuyện đính hôn này không thể hủy bỏ được.

-Sống thử ????

- Trời ơi, papa à, không thể đâu, cho dù có sống thử thì con cũng không thể nào thích Băng được – Ken nói.

-Tại sao, hay là con Băng nó không tốt, con yên tâm đi ta nói nó rồi, nó không dám nghịch gì con đâu – Ông Triệu nói, lần đính hôn này là do lời hứa năm xưa của 2 nhà và cũng để 2 công ty hợp tác làm ăn với nhau, nếu hủy bỏ thì còn gì là uy tín nữa.

-Dạ không phải, nhưng tụi con đã lớn rồi, tụi con có lựa chọn riêng chứ – Ken phủ nhận.

-Nếu lí do chỉ đơn giản là không có tình cảm thì 2 con cứ đính hôn đi, lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy mà – Bà HẠn nói, Băng là 1 cô gái tốt không thể để con trai bà làm mất một cô gái tốt như vậy.

-Không được đâu, tụi con không hợp nhau bác à, tình cảm là không thể bắt buộc mà phải là tự nguyện khi đó thì mới có hạnh phúc.

Ken nhìn Ngọc Băng, cái triết lí này nghe cũng có lí đây chắc cóp trên mạng xuống rồi, chuẩn bị cũng kĩ ghê nhi.

-Haizz, Ken , Ngọc Băng , 2 con nói thiệt đi, còn nguyên do khác đúng không. Ta là mama của con ta hiểu rõ con lắm, nói thật đi – Bà Triệu nhìn cô con gái nói, tâm trạng của nó, bà đã hiểu, con gái của bà đã lớn rồi, nó có thể nói ra điều đó chứng tỏ 1 điều…

-Dạ con….

-Thật ra thì còn 1 nguyên do nữa.

Ngọc Băng quay qua liếc xém Ken, sao mỗi lần cô mở miệng nói thì y như rằng Ken lại nhảy vô miệng cô nói vậy nhể ( >.
-Con đã …đã..thích người khác rồi …

- Hic, Ken à, cố lên – Ngọc Linh ngồi bên kia nhìn KEn khích lệ.

-Cái gì ??? Ai , con nói con thích ai – Ông bà Hạn ngạc nhiên, con trai ông bà biết thích rồi ư, khó tin đấy.

-Thôi con đừng đùa nữa, ta biết rõ bản tính trăng hoa của con rồi, con có nói sao thì cuộc đính hôn này vẫn phải diễn ra – Ông Hạn trả lời thằng con mưu mô (hic, nói thật chứ mưu mô hồi nào TT_TT ).

-Papa à, con nói thật đây.

-Ken nói thật đây bác.

-Băng, con nói thật đi, có phải con chỉ KEN nói vậy đúng không – Sao lại đổ lỗi cho cô chứ.

-Con đâu … – Ngọc Băng chưa kịp nói hết câu thì một bàn tay ấm áp đã nắm lấy tay cô làm cô dừng luôn câu nói.

-Ơ – Ngọc Băng trơ mắt nhìn kẻ vừa đến .

-Con chào bác ạ – Devil cúi chào các vị tiền bối trước mặt.

- Con chào bác – Ngọc Linh cũng ngượng ngùng cúi chào các bác và chạy qua đứng cạnh Ken.

-2 con là ??– Ông Triệu hỏi nhìn đứa con gái và con trai trước mặt.

-Con là Thiên Hoàng Tuấn Minh.

-Còn con là Cảnh Ngọc Linh .

-Thiên Hoàng Tuấn Minh, con là cháu của Hoàng Anh Đức. Người thừa kế của tập đoàn đá quý lớn nhất thế giới hiện nay HOPY đúng không – Ông Triệu nhìn người con trai đứng kế con gái mình, có nét gì đó cao quý nhưng rất lạnh lùng.

-Dạ – Devil gật đầu, hơi ngạc nhiên vì anh không ngờ ông Triệu có thể nói chính xác như vậy.

-Cảnh Ngọc Linh, con là con gái của Cảnh Thiên Duy , đứng đầu về giới ngân hàng bên Mĩ đúng không – Bà Hàn ngạc nhiên hỏi, theo trí nhớ của bà là như thế.

-Ơ, dạ đúng ạ – Ken với Ngọc Linh đều bất ngờ về câu hỏi của bà Hạn.

-Các con đến đây làm gì – Ông Triệu nghiêm mặt hỏi, ông đã 1 phần nào đoán ra.

-Dạ, Linh chính là người con thích – Ken nắm chạt lấy tay Ngọc Linh mỉm cười. Chính nụ cười này của Ken đã khiến ông bà Hạn hiểu được lần này con trai ông bà đã yêu thật rồi, đó không phải là tình cảm qua đường như những lần trước nữa.

- Ok, tình cảm của con ta không có ý kiến nhưng ta đã hứa với gia đình ông Triệu phải cho 2 con đính hôn mà giờ con thích người khác thì ta phải nói sao với gia đình con gái người ta – Ông Hạn nói.

-Con… – Ken ấp úng anh không biết phải trả lời sao cho câu hỏi này.

-Thật ra con và Ngọc Băng cũng đang quen nhau – Devil cứu thế cho Ken nhìn ông bà Triệu nói.

-Ngọc Băng con đang … – Ông Triệu nhíu mày, con gái ông đang yêu mà ông không biết sao ???

-Con…

-Dạ đúng ạ, con và Ngọc Băng thật lòng thích nhau nên mong 2 bác hãy hủy bỏ chuyện đính hôn lần này – Devil nói, từng lời nói đều chắc nịch làm má Ngọc Băng đỏ ửng.

-Ngọc Băng có đúng vậy không ??? – Bà Triệu hỏi con gái.

- Con … – Ngọc Băng phân vân không biết trả lời sao, tình cảm của cô với Devil cô đã biết từ lâu nhưng nếu cô nói có thì khác nào công khai mối quan hệ giữa cô với Devil còn nếu nói không thì …

Devil xiết tay chặt tay lại cho Ngọc Băng cảm nhận được hơi ấm của bàn tay anh, câu trả lời là tùy cô.

-Con như thế nào – Bà Triệu hỏi lại lần nữa để khẳng định.

-Con và Devil đang quen nhau ạ – Ngọc Băng cúi mặt xuống trả lời.

4 vị tiền bối cùng đồng loạt thở dài, đúng là chuyện tình cảm thì không bắt buộc được, năm xưa họ cũng từng trải qua những chuyện như vậy, bây giờ nỡ lòng nào họ ngăn cấm tình cảm của con họ chứ.

-Nếu đã như vậy thì …ông Hạn à chúng ta .. – Ông Triệu mở lời trước nhưng cứ như rất khó nói.

-Tôi hiểu mà – Ông Hạn cũng chỉ cười (chứ biết làm sao giờ ).

Buổi tiệc diễn ra với sự có mặt của thêm 2 vị khách nhưng có lẽ bầu không khí hơi ngột ngạt nên bọn nó viện cớ về trước để lại 2 nhà thông gia “hụt”.

Han Yu và Ha Ra dẫn nhau ra bờ hồ ngắm cảnh còn Ken với Ngọc Linh thì lái xe đi vòng vòng nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, còn cặp nhân vật chính của chúng ta thì sao ???

-Chạy chậm thôi Devil – Ngọc Băng la hét, sao dạo này cô nhát gan vậy nhỉ ?? Nhưng dường như lời nói của Băng đã theo gió bay ra ngoài hểt trơn rồi, chiếc xe mui trần cứ thế lướt trên đường..

KÍt………..

Chiếc xe thắng gấp làm Ngọc Băng nhồi mình ra trước.

- Mi bị gì zậy – Ngọc Băng tức giận quay qua chửi thẳng vào mặt “tài xế”.

- Tụi mình…đính hôn đi – Devil không trả lời câu nói của Ngọc Băng mà chuyển qua chuyện cần nói.

-HỞ – Ngọc Băng hơi ngạc nhiên quay đầu ra nhìn ngoài đường, má đỏ ửng. Tình hình đang rất chi là tình hình, 2 nhân vật chính trên xe 2 người mặt quay 2 hướng trông dễ thương phết.

- Ờ thì, tụi kia nó dự định đính hôn hết rồi, tụi mình…cũng zậy lun đi – Devil gãi gãi đầu nhăn nhó, tập cả đêm rồi mà sao giờ không biết chữ chạy đâu hết trơn, hic.

- Hả, nhưng ..nhưng mà – Ngọc Băng không biết trả lời sao, má càng ngày càng đỏ

-Ờm , ta ..thích mi, thật đấy – Devil nuốt nước bọt trong lòng.

Im lặng, Ngọc Băng không nói gì cả đổi lại chỉ là sự im lặng, tim Devil đập liên hồi, khó xử quá mà.

3p sau :

Brừm…..

Chiếc xe lên ga lao vụt đi, có lẽ tiếng động cơ bây giờ mới làm Ngọc Băng sựt tỉnh ( ra là nãy giờ nàng đang bay bổng trên 9 tầng mây ).

-Xem như nãy giờ ta chưa nói gì đi – Devil nói, 3p chờ đợi câu trả lời đối với 1 người thiếu kiên nhẫn như anh thì đó cũng là 1 thời gian dài rồi.

- Devil à, Việt Nam nhá – Ăn nói không đầu không đuôi, lần đầu tiên bị tỏ tình ngay trước mặt lại là người mình thích nên tinh thần có hơi..rối loạn.

-LÀ sao ???

Kítttttttt………Cộp…

-Ai za- Lại là tiếng thắng xe nhưng lần này đồng thời cùng với tiếng thắng còn có tiếng cộp rõ to. Ngọc BĂng xoa xoa đầu nhăn nhó.

-Có sao không – Devil nghiêng mình qua xem xét cái đầu của Ngọc Băng nhưng nhận ra có hơi quá lộ nên rụt tay về .

- Không sao ..

- Ờ, hồi nãy .. – Devil không hỏi hết câu ( huhu, tác giả viết đoạn này xong chắc zô bệnh ziện tiếp máu quá TT_TT).



-Ờ , chuyện đính hôn á .

-Sao???

- Tụi mình đính hôn tại Việt Nam nhá – Ngọc Băng ngại ngùng trả lời.

-Hì, tất nhiên rùi – Devil cười nhẹ ….

(không thể nào viết tiếp khúc này được nữa , hic )

______________________________________

- Con xin lỗi mà pama – Ngọc Băng mè nheo ngồi năn nỉ, kéo áo, làm đủ mọi cách nhưng pama cô vẫn lạnh lùng ngồi xem phim xem cô như không khí,

-Thôi pa không dám nhận lời xin lỗi này đâu – Ông Triệu hờ hững trả lời.

-Con gái mình giờ lớn rồi, đâu thèm hỏi ý kiến của 2 vợ chồng mình đâu, quen ai cũng có thèm nói đâu, làm mình bẽ mặt trước xui gia “hụt” – Bà Triệu bĩu môi khoác tay chồng.

-Thôi mà con xin lỗi mà lần sau con không dám zậy nữa đâu – Ngọc Băng lại tiếp tục ngồi năn nỉ nhưng hình như là vô ích thì phải…

________________________________________

-Con trai ta giờ lớn lắm rồi, cũng biết quen bạn gái rồi nhỉ – Ông HẠn vừa ăn cơm tối vừa nói với Ken đang cúi gằm mặt ăn cơm.

-papa à, con cũng đâu cố ý đâu – Ken cười hì hì trả lời.

- Đâu cố ý mà có người yêu cũng không cho pama biết một tiếng rồi còn tự ý dẫn tới bữa tiệc.

-Thôi mà tại con muốn làm pama bất ngờ thôi mà.

-Ờ, bất ngờ – Ông Hạn nhái lại lời của con trai..

-Mama à, coi papa kìa – Lớn rồi mà cứ như con nít, hở tí là kêu mama, bái phục anh luôn =.=!

____Hết chương 21___
Tại một quán bar mới mở trên cái đất thành phố bon chen, có 1 đám nhóc mặt búng còn ra sữa bước zô thu hút sự chú ý của cả quán.Sau khi thuê 1 phòng vip, bọn nó lại trở về bản chất thực sự:

-Hai ngày nữa tao với Ha RA sẽ về Hàn – Han Yu nói làm cả đám đang tính rót rượu ra uống cũng phải hoảng lại, quay sang chất vấn:

-Về Hàn, làm gì bên đó – Ngọc Băng thắc mắc hỏi.

- Về làm gì kệ người ta, nhiều chuyện – Ha RA lè lưỡi trêu Ngọc Băng đang hóng hớt.

- Thôi, khỏi cần hỏi cũng biết, về xin phép ý kiến gia đình chứ gì – Devil xem như không có chuyện gì trả lời làm những đứa ngồi nghe nãy giờ ồ lên 1 tiếng rõ to.

-Han Yu – Ha RA đỏ mặt đánh vào ngay người ngồi bên cạnh.

-Anh vô tội nha – Han Yu giơ tay lên giống như đang đầu Hàn (đổi cách xưng hô hồi nào zậy ta ).

-Không liên quan đến Han Yu đâu – Devil trả lời giải vây.

-Thế lần này tụi mi về Hàn xin cưới luôn hay đính hôn – Ngọc Linh bay vào nói (nhiều chuyện).

-Cưới gì, khùng à – HA Ra lè lưỡi nói.

- Tụi mày biết rồi thì tao xin thông báo luôn, tao với Ha Ra sẽ đính hôn – Han Yu (dạo này mạnh dạn giữ ) mặt mày nghiêm trọng .

-Woa … – tiếng vỗ tay bồm bộp của bọn nó.

- Zậy tụi mày tổ chức lễ đính hôn ở đâu – Ngọc Băng hưng phấn hỏi .

-Ờ, điều này thì … – Ha Ra nhíu mi, lắc đầu.

-Tụi tao còn chưa biết nữa nè, chắc pama bắt tao tổ chức ở Hàn quá – Han Yu trả lời dùm Ha RA.

-Hờ, tiếc zậy – Ngọc Băng lập tức ỉu xìu.

-Bộ có chuyện gì hay sao mà nhìn cái mặt như đưa đám zậy Băng – Ken thắc mắc nhìn bộ mặt đang nhăn nhúm lại của Ngọc Băng hỏi.

- có gì đâu…

-Ai nói không có, hôm qua tao đã gọi điện cho papa xin đính hôn rồi, 2 tuần nữa papa tao sẽ về Việt Nam – Devil nói làm Ngọc Băng cúi gằm mặt xuống về xấu hổ còn bọn kia thì mặt ngơ ngác.

-Ồ, gê ta..

-Vậy mà giấu tụi tao mấy bữa nay. Khai mau quen nhau hồi nào – Ngọc Linh cười, đỡ mặt Ngọc BĂng dậy.

-Hì cũng mới đây thôi à – Ngọc Băng trả lời trong ngượng ngập.

-Vậy để xíu nữa về anh kêu papa gọi điên cho papa em lun nha – Ken quay sang nhìn Ngọc Linh cười đểu.

-Không được, gọi làm gì – Ngọc Linh lập tức phản đối.

-Thì xin đính hôn luôn, đính hôn chung với tụi nó cho vui – Ken mè nheo với Ngọc Linh làm cô cũng có vẻ xiu lòng.

-Không biết, nếu Ha RA với Han Yu cũng cùng tổ chức đính hôn thì em mới chiệu – Ngọc Linh khoanh tay nói.

- Ờ, điều này – Ken giành ánh mắt cầu cứu qua cho Han Yu với HA RA.

-Nhưng chỉ sợ, pama tao không đồng ý tổ chức đính hôn tại Việt Nam thôi…

-Ta có cách rồi – Ngọc Băng búng tay khi có 1 bóng đèn 2000V vừa chạy ngang đầu cô.

-Cách gì ???

-Đa số thắng tiểu số – Ngọc Băng cười nửa miệng trả lời trông rất chi là gian…

**********************************

Sau khi xin xỏ, năn nỉ thì cuối cùng nguyên cả đám tụi nó cũng được cùng nhau trở về Hàn,đích đến đầu tiên của tụi nó là biệt thự của Ngọc Băng (ban đầu tính đường ai nấy đi, nhà ai nấy ở nhưng trong nhà cũ của Devil với Ken vẫn còn dấu tích của Jen với Ricky trước kia nên cả đám cùng biểu quyết sẽ trở về….ăn bám Ngọc Băng).

-Rồi, ta đưa HA RA về nhà đây , tụi mi cứ ở đây mà gặm nhắm nhá – Han Yu khoác vai HA RA ra về (nhà của Han Yu với Ha Ra ở Hàn mà).

-Nhớ cuộc hẹn ngày mai đó nhé – Ngọc Băng nói với theo.

-Haizz, mệt quá đi – Ngọc Linh ngồi xuống sopha nhăn nhó.

-Nghỉ ngơi nãy giờ rồi mà còn than mệt, đúng là…heo – Ken cúi xuống ngồi kế bên trêu ( 2 người này hình như cho dù có xảy ra chuyện gì thì vẫn là oan gia thì phải ).

-NÈ, muốn chết hả – Ngọc Linh đánh vào Ken làm anh la oai oái đến nỗi Ngọc Băng với Devil ngồi đối diện cũng phải cười lắc đầu.

-Tụi mi đứa nào cũng than mệt, mà cứ đánh nhau như trâu ấy nhỉ..

- Đi ăn không Băng, anh đói rồi – Devil phán 1 câu làm 2 người kia lập tức dừng cuộc chiến.

-A, đúng rồi, đói quá à – Ngọc Linh ôm bụng nhìn Ken ( nhìn làm gì anh í cũng đói giống chị thôi).

-Hì , đúng đó , đi ăn thôi – Ken tán thành ý kiến của Devil.

-Thôi,thôi, đi ăn chung với tụi mi cho hỏng hết bầu không khí lãng mạng của tụi tao à – Devil nhanh chóng kéo Ngọc Băng đúng dậy, dọt thẳng, chứ để tụi nó kêu lại là chết…

-Đúng là mê ăn quên bạn – Ngọc Linh bĩu môi phán rồi quay qua nhìn Ken thắm thiết, phán tiếp :

-Hay anh xuống nấu cho em ăn đi …

- HẢ ?????

_______________________________________

Tại một quán ăn Pháp nổi tiếng có 1 cặp nam nữ kì quặc đang thu hút ánh mắt của mọi người từ khi bước vào đến giờ, không phải như những lần trước được chú ý bởi vẻ bề ngoài mà lần này họ được chú ý là vì :

Quay lại nửa tiếng trước :

-Hoan nghênh quý khách – Cô tiếp tân đứng ngoài cửa phải chết sững vì vẻ đẹp choáng ngợp của chàng trai đang tiến vào bên trong quán, những quan khách chung quanh cũng đang chiêm ngưỡng cặp nam nữ hoàn hảo này.

Người con gái khoác tay người con trai trông rất thân mật, chắc chắn đây là 1 cặp vợ chồng mới cưới nhìn mới tình tứ như vậy.

-Ê, xíu nữa mày dẫn tao đi ăn kem nha, lâu rồi chưa ăn, tự nhiên thèm quá – Người con gái phán 1 câu làm người con trai lập tức nhíu mày, còn những người trong bán kính có thể nghe được câu nói đó lập tức đứng hình vì cách xưng hô quá ư là “thân mật” đó.

-Anh kêu em đổi cách xưng hô rồi mà – người con trai xem bộ rất nhã nhặn (nhã nhặn quá) nhìn những người chung quanh cười nhẹ làm mấy quý bà quý cô xịt máu mũi hết.

-Ờ, quên, hì hì – Người con gái trả lời như chưa có chuyện gì xảy ra, rồi họ lại tiếp tục bước tiếp vào bàn vip chuyên dành cho những người phải gọi là đại gia của đại gia mới đủ tiền ngồi bàn này.

-Em ăn gì ???

-Ờ – Sau khi nhìn sơ qua tờ menu thì :

-Cho tôi 1 bò bít tết, 1 đĩa mì Ý, 1 phần tôm hùm, 1 phần biza , 1 lẩu cay với thêm món này, món này – Cô gái thoăn thoắt chỉ vào những món trên menu làm người bồi bàn phải đổ mồ hôi hột (người ngồi đối diện cũng đổ không kém đâu).

-Tạm thời vậy đi, à thêm 1 chai rượu vang năm 42 nữa nhá …

-Em ăn có hết không vậy ???

-Yên tâm đi, em không bỏ phí đâu, anh ăn món gì gọi luôn đi .

-1 bò bít tết – Anh con trai nhã nhặn nói, cô gái kia kêu hết rồi, anh còn biết kêu món gì nữa , hic.

……. Trở về hiện tại, người con gái vẫn đang ăn ngấu nghiến, bồi dưỡng cho cái dạ dày thân yêu còn người con trai thì đã ăn xong phần của mình ( kêu đói mà sao ăn ít vậy ) đang ngồi thưởng thức li rượu ngoại.

-Xíu nữa em còn muốn ăn kem không vậy ?

-Tất nhiên là có rồi.

-Haizz – Người con trai lắc đầu, lo nghĩ cho số phận sau này của mình…

CHắc người con trai với người con gái kể trên là ai mọi người cũng biết rồi nhỉ, họ đã no bụng còn cặp oan gia kia thì sao nhỉ ???

Tại nhà Ngọc BĂng, hay nói đúng hơn là trong nhà bếp xinh xinh :

Bùm……..

-Trời ơi, em lại làm nổ cái gì vậy – Ken đang ngồi ngoài xem tizi thì cũng phải tất tốc chạy vào, tính đi tính lại thì đây là lần thứ 5 anh phải chạy kiểu này.

-Có khi nào lâu quá không xài nên cái lò nướng nó bị chập không anh – Ngọc Linh đưa cái bộ mặt ngây thơ hỏi Ken.

-Ờ, chắc vậy á – Ken gật gật đầu đi ra ngoài khi biết Ngọc Linh không sao nhưng cái bụng đói đã kiềm chân anh lại .

-Hay để anh tiếp tục nào cái món hồi nãy cho rồi, chứ tiếp tục kiểu này thì lúc nào mới được ăn .

- Thôi, anh cứ ra ngoài đi, lần đầu em vào bếp phải làm cho ra trò trống chớ- Ngọc Linh cười hề hề bác bỏ ý kiến của Ken làm anh phải nhăn nhó mặt mày đi ra.

Chuyện là như thế này, hồi nãy Ken đã quyết định trổ tài …nấu mì tôm nhưng do sợ mì trong tủ để lâu không ăn sợ hết hạn nên Ngọc Linh đã đẩy Ken ra ngoài và quyết định …trổ tài với cái đống thức ăn trong tủ lạnh mới mua hồi chiều….

Reng …reng.

- À lố .

-Ừ.

-Biết rồi.

-Ừ, bye .

-Ai gọi zậy – Ngọc BĂng theo dõi cuộc trò chuyện nãy giờ của Devil mà không kịp biết gì ngoài những tiếng à,ừ…

- Còn ai trồng khoai đất này nữa. Thôi ăn nhanh đi, kem tan rồi kìa – Devil cười ( dạo này cái gì cũng cười nhỉ ).

1 tiếng sau :

-Ôi ngon quá à – Ngọc Linh vừa ăn vừa khen ( khi đói ăn gì chẵng ngon ).

“Không nhờ mình nhanh trí gọi nhờ mua đồ ăn về thì giờ chắc đã xỉu vì đói” – Ai đó thầm nghĩ (chắc ai cũng biết là ai rồi nhỉ ).

Ngày hôm sau, cả đám tụi nó về lại mấy quán bar cũ :

-Phòng của mấy đại ca tụi em vẫn giữ nguyên không có gì thay đổi – Tên quản lí dẫn tụi nó đến phong vip lúc xưa của tụi nó mà miệng vẫn nhiều chuyện kể hết chuyện này đến chuyện khác.

-Ờ , thôi xíu nữa có gì ta gọi, ra coi bar đi .

-Dạ…

Trong phong vip, chai votka được khui ra như ăn mừng tụi nó trở về lại như xưa.

-Tụi mày nghĩ, kế hoạch lần này có thành công không. Ta nghi quá – Han Yu hơi lo lắng nói.

-Lo xa quá vậy, không biết hôm trước ai cười nhạo tụi mình Devil nhỉ – Ngọc Linh quay qua Devil nháy mắt ( Chương 20,21 ).

-Thôi mà, bữa đó ta giỡn thôi,làm gì nhớ dai tới giờ vậy – Han Yu cười cầu hòa.

-Yên tâm đi, cứ tự tin thế nào cũng được mà – Ngọc Băng khuyên nhủ, làm cô nhớ tới cô lúc trước quá.

-Ngày mai tụi mi cứ làm theo kế hoạch A đi, còn kế hoạch B để đó tụi ta lo – Ken nói trấn an tụi nó.

-Ừ - HA RA gật đầu.

_____________Hết chương 22___________
Kế hoạch A:

-Pama này, xíu nữa có bạn con tới chơi, để con ra mở cửa nhá – Han Yu nói từ trên lầu vọng xuống chỗ ông bà Hàn đang ngồi uống nước rồi lại đi vào phòng.

-Cái thằng này, sao ông chưa nhắc lại cái dụ đính hôn cho nó nhớ đi, xem nó cứ la cà đi chơi suốt ngày (đính hôn ở chương 1 có nhắc đến rồi nên tác giả không nói lại nữa nhé ).

-Nó mới về mà, cho nó ngỉ ngơi vài bữa đi rồi mình nói sau cũng được, lần trước nói đến tôi thấy nó phản ứng dữ dội quá – Ông Choi thuyết phục bà vợ.

-Ừm .

- Thưa bà chủ có bạn cậu chủ đến tìm – Ông quản gia từ ngoài bước vào kính cẩn nói.

-Ừm, lên kêu cậu chủ xuống đi – BÀ Choi gật đầu, thắc mắc không biết đứa bạn này là ai, từ trước tới giờ có thấy nó dẫn bạn về nhà đâu.

………………………………..

Chưa đầy phút sau đã thấy Ken huỳnh huỵch từ trên nhà chạy xuống, phi thẳng ra cổng, ông bà liền lắc đầu không nói gì nhưng đều có chung 1 ý nghĩ “Đâu ra cái kiểu chạy hấp tấp này vậy, từ trước tới giờ có thấy nó chạy vậy đâu “ (ồ, sao cái gì cũng từ trước tới giờ mới có vậy nhỉ ??? ).

Lát sau …

-Con chào 2 bác ạ – Tiếng nói thánh thót của 1 cô gái làm 2 ông bà giật mình nhìn ra, không ngờ lại là con gái.

-Pama – Han Yu lên tiếng gỡ vây khi thấy 2 ông bà đang nhìn sững cô bạn gái thân yêu của mình.

-Ờ, à , con ngồi đi – Ông Choi bừng tỉnh chỉ vào chiếc ghế đối diện, bà Choi cũng mỉm cười kêu cô giúp việc đi pha trà. Tạm thời chưa ai nói gì nên không khí hơi nghiêm trọng.

-Han Yu đây là bạn con à – Bà Choi hỏi vì thấy 2 đứa ngồi rất gần nhau, cứ như là…, bà hỏi mà mong muốn câu trả lời của đứa con không giống như bà nghĩ vì ….

-Dạ, đây là bạn…gái của con – Han Yu nói, tim anh đánh trống liên hồi không kém gì Ha Ra, lần đầu tiên anh đưa bạn gái về ra mắt gia đình, không ngờ lại hồi hộp như vậy. Hình như anh đã quên luôn 1 chuyện mà trước khi vào học trường POWER pama đã nói với anh.

-Haizz – Ông bà Choi Hạn cùng thở dài làm Ha Ra hơi hụt hẫng, mặt cô buồn hẳn nhưng khi bặt gặp ánh mắt của ông Hạn thì cô phải gượng cười như hồi nãy cô chưa nghe gì.

-Ra là vậy… , hai con quen nhau lâu chưa – Bà Choi gật gật nói.

-Dạ, cũng khá lâu rồi ạ – Han Yu trả lời, cách mẹ anh nói chuyện hôm nay rất khác mọi khi.

- Vậy thì 2 con nghe này, ta cũng không muốn chuyện này kéo dài nên bây giờ ta nói luôn – Ông Choi nói mắt hơi đượm buồn nhìn con trai.

-Vâng…. Giường như đã cảm nhận được có chuyện gì không ổn, mồ hôi trên trán Han Yu bắt đầu rịn ra còn Ha RA thì mắt đã rưng rưng. Đáng ra thì pama anh phải tán thành chuyện này mới đúng chứ.

-Ta cũng không muốn làm con buồn đâu nhưng mà… – Bà Choi nhìn Ha Ra tiếp lời chồng nhưng bà không muốn nói ra để chia cắt đôi trẻ lại là con bà nên ngập ngừng…

Ông Choi nhìn vợ :

-Để tôi nói cho, Han Yu con đã quên là trước kia ta đã nói con đã có hôn ước sao ???

-Hôn ước – Cả Ha Ra và Han Yu cùng đồng thanh và nhìn nhau.

-Đúng – Hai ông bà cùng lặp lại.

-Nhưng..con đã từ chối ngay lúc đó rồi mà, con không đồng ý chuyện hôn ướ này – Han Yu tức giận đứng dậy nắm tay Ha Ra đi nhưng bị cô kéo lại làm anh hơi ngạc nhiên.

-Khoan đã anh – Ha RA đưa đôi mắt ươn ướt kéo tay Han Yu lại.

-Còn khoan gì nữa, anh đưa em về, chuyện này anh sẽ giải quyết – Nói rồi Han Yu một mạch nhất quyết kéo tay Ha RA bỏ ra ngoài.

Hai ông bà Choi chỉ biết nhìn nhau lắc đầu.

-Ta biết ăn nói làm sao với ông Goo đây – Ông Choi nói đầy chán nản, ông rất hiểu rõ con trai mình, nó đã quyết cái gì thì nhất quyết làm cho được.

- Tùy nó thôi ông à – Bà trả lời chồng, tâm trạng bà cũng đang tệ không kém gì chồng.

Hai câu đối thoại đó vô tình lọt vào tai của 2 người vừa rời khỏi phòng khách (mới đi tới cửa lấy gì không nghe ).

15p sau :

-Ha RA à, HA Ra – Han Yu bực mình gọi lớn vì anh nãy giờ hình như đang là người tàng hình thì phải nhưng hình như người đang ngồi cạnh anh vẫn xem anh là không khí.

-Goo Ha Ra – Lần này anh đã gọi lớn hết cỡ còn luôn tiện đưa chân ra đạp vào chân Ha RA 1 cái.

-Hả ???

-Em vừa trên mây xuống à, này giờ em cho anh độc thoại 1 mình đấy…

-Hì hì em xin lỗi nhưng…anh quay xe lại đi – Ha Ra nở nụ cười dễ thương thay cho cái gương mặt ủ rũ lúc nãy .

-Hả, quay xe ??? – Han Yu hỏi lại để xác định chính xác xem hồi nãy HA RA vừa nói gì.

-Đúng, về nhà anh ….

Hai người bước vào thì gặp 2 ông bà đang ngồi trước bàn cơm.

-Con chào pama – Han Yu chào cho có lệ, giận dỗi.

-Ừ.

-Chào 2 bác ạ (lúc nãy chào rồi mà).

-Ừm, 2 con ngồi xuống dùng cơm đi – Bà Choi cười cười trả lời.

- Về được chưa, khi không tự nhiên kêu anh quay xe lại – Han Yu quay sang hỏi HA Ra.

-Chờ xíu đã .

- Dạ, cháu quay lại là để hỏi 2 bác 1 việc ạ – Ha RA lễ phép mỉm cười tự tin.

-Ừ, con hỏi đi – Ông Choi gật đầu chờ câu hỏi.

-Cô gái đính ước với Han Yu có phải họ Goo không ạ .

-Đúng, sao con biết ???

-Cái gì ??? – Han Yu quay sang nhìn vào ánh mắt của HA Ra thì nhận được nụ cười tự tin và cái gật đầu của cô ấy, anh liền mỉm cười, quay sang pama :

-Lúc nãy con quên giới thiệu với pama, bạn gái của con. GOO – HA – RA – Han Yu nhấn mạnh từng chữ cuối.

-Hả ???

-Goo Ha Ra, không lẽ …– Bà Choi quay sang nhìn ông chồng.

-Không thể nào, thân hình này… đâu giống trong hình – Ông trả lời vợ.

-E hèm, bạn gái con mới thực hiện kế hoạch giảm béo cách đây mấy tháng mới có được thân hình này đấy, thưa pama – Han Yu bật cười với đoạn đối thoại của pama mình nên lên tiếng giải đáp thắc mắc cho hai ông bà.

-HẢ ???????

Và chuyện gì xảy ra tiếp theo chắc mọi người cũng biết rồi nhỉ !!!

-Ôm cái bụng no nê sau khi đánh chén tại nhà “ông xã tương lai” xong HA Ra vui vẻ lên xe để Han Yu đưa về.

-Em tài thật đấy, sao em biết được, cái người có hôn ước với anh chính là em – Han Yu tới giờ vẫn còn thắc mắc nên hỏi (chắc đây cũng là thắc mắc chung của mọi người nhỉ).

-Hì, là thế này, lúc nãy trước khi đi em đã nghe pama anh nói về cái người họ Goo đó, bộ anh không nghe à – Ha RA giải thích rồi ngừng lại giữa chừng hỏi.

-Có chứ, tai anh thính lắm chứ bộ .

-Thì đó, nghe thấy họ Goo là em đã thấy kì kì rồi, bất chợt em nhớ lại…

1 thời gian trước, lúc đó HA RA của chúng ta vẫn trung thành với số cân 80kg nên nàng ấy đang ngồi gác chân lên bàn ôm dĩa bánh xem tivi thì từ ngoài papa cô – hiệu trưởng trường POWER đi vào nhìn thấy cảnh này nên liền lắc đầu ngao ngán.

-Con xem thế này thì làm sao ta dám gã con đi đây.

-Hì, thôi con khỏi cần lấy chồng chi cho mệt, ở nhà làm con gái ngoan của papa là được rồi – HA Ra xem như đó chỉ là lời nói đùa vui thường ngày của papa mình nên vẫn tiếp tục ăn .

-Haizz, mình thật là có lỗi với người nhà họ Choi quá – Nói rồi ông bỏ đi vào nhà làm cô đang ngồi ăn ngon lành phải nhẩm lại lời cha.

-Nhà họ Choi à ???

-Mà nè, mai là ngày khai giảng, con nhớ dậy đúng giờ đó nhé !!!

-Dạ …

-Sao anh lại dừng ở đây ? – Ha Ra thắc mắc hỏi khi thấy Han Yu dừng xe tại 1 bờ biển cách nhà cô không xa.

-Em đi theo anh – Không trả lời câu nói của cô anh nắm tay kéo cô ra ngoài biển.

Chỉ có 2 người trên biển, sóng vẫn vỗ đều, nhẹ nhàng xô vào bờ , nhẹ nhàng ngồi xuống, Ha Ra nghiêng đầu dựa vào vai Han Yu, cảm giác thật hạnh phúc, vậy là cuối cùng cô cũng đã tìm được bến đỗ cho cuộc đời mình . Trên trời mặt trăng cùng các ngôi sao đang thi nhau tỏa sáng , sáng như tương lai của họ vậy.

-Hai đứa mình thật là có duyên nhỉ, quanh đi quẩn lại thì ra người mà trước kia anh không muốn lấy lại là cục nợ mà trời đã ban tặng cho anh giờ đây – Han Yu cười nhẹ, để lộ cái răng khểnh đáng yêu của mình.

-Ừ, giờ nghĩ lại tụi mình đã trải qua nhiều chuyện quá ha, cũng may tất cả đều không sao –Ha Ra trả lời câu hỏi của anh mắt cô lấp lánh nhìn vào biển xa.

-Em có biết tại sao biển lại rộng như vậy không ?.

-Tại sao hở anh – Ha RA hỏi , nhất thời cô không muốn suy nghĩ gì cả, chỉ muốn nghe và cảm nhận.

-Biển rộng thì mới có thể đưa thuyền đi xa chứ, không thì thuyền bỏ biển thì sao – Han Yu trả lời, nhắm mắt tận hưởng hương muối biển mà gió mang lại.

-Anh này – HA Ra đánh nhẹ vào Han Yu, câu trả lời của anh không lãng mạng, không logic cũng không ý nghĩa sâu xa như những cuốn tiểu thuyết mà cô đọc nhưng cô biển ẩn trong lời nói đó chính là nỗi lòng của anh, của người mà cô yêu.

-Em sẽ mãi yêu anh –Tiếng nói của cô hòa vào gió biển ngọt ngào.

-Anh cũng vậy …

Họ trao nhau cho nhau những lời nói thật lòng của mình. Mang đến cho nhau cảm giác ấm áp. Nụ hôn đầu của họ đến thật nhẹ nhàng mà ngọt ngào……

Biển đêm…thật đẹp……

Kế hoạch B:

-Các con nói gì, tổ chức tại Việt Nam ???

Ông bà Choi và ông bà Goo giật mình trước đám trẻ.

-Dạ, tại tụi con là người gốc Việt mà bác – Ngọc Băng trả lời trước phản ứng bất ngờ của 2 cặp vợ chồng.

-Pama, con muốn tổ chức lễ đính hôn chung với bạn cơ – Ha Ra nũng nịu, thật ra cô đang đổ mồ hôi hột trong lòng.

-Hì hì, pama à chiều con lần này đi – Han Yu dùng chất giọng nhẹ nhàng nhất có thể để nói với pama.

-Nhưng mà còn bạn bè, khách hàng làm ăn của ta thì sao, không lẽ bắt họ phải bay về Việt Nam để dự – Ông Choi đắn đo nói.

-Chuyện này con nghĩ hết rồi, thì pama cứ cho tụi con đính hôn ở Việt Nam đi, dù sao bạn bè mới của con ở bên đó cũng nhiều, còn khách hàng của pama thì đợi đến khi nào kết hôn rồi mời luôn một thể cũng được – Han Yu nhanh nhảu trả lời chờ đơi ý kiến của pama, cũng may lần trước Ngọc Băng đã chỉ anh cách ứng xử, không là “bí” rồi.

-Chuyện này … – Ông Choi nhìn sang ông bà Goo.

-Pama à – Ha Ra lại nũng nịu năn nỉ.

-Bác àaaaaaaaa – Tụi nó cũng đồng thanh kêu gọi làm 4 ông bà cùng quay qua nhìn nhau rồi… gật đầu.

- Được rồi, nhưng chỉ được tổ chức lễ đính hôn bên đấy thôi đó – Ông Goo tuy có hơi khó xử nhưng thấy tụi nó “đồng tâm” như vậy cũng phải đành chịu thôi.

Trong tiếng nhạc xập xình tại bar :

-Yehhhhh – Cả đám tụi nó đang cùng nhau nâng li cho kế hoạch thành công mĩ mãn.

-Thật là vui quá đi, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng tốt như vậy – Ngọc Linh tí ta tí tởn nói.

-Chứ chẵng lẽ diễn ra theo chiều hướng xấu, em thật là… – Ken lên tiếng bắt bẻ.

-Ơ cái anh này… – Ngọc Linh đang tính đấu võ mồm thì :

-Thôi thôi, đình chiến dùm tui cái, 2 người 1 ngày không cãi nhau là không chịu nỗi à – Ngọc Băng lắc đầu bức xúc.

-Hứ, tại ai kia kiếm chuyện trước chứ bộ – Ngọc Linh khoanh tay giận dỗi.

-Nè, anh kiếm chuyện hồi nào ???

-Hồi nãy …

-Ơ !

-Mọi người ở đây có thể làm chứng .

-Chứ bây giờ em muốn gì đây, quay lại nhìn anh cười cái coi.

-Never (bệnh cũ).

-Đi mà.

-Xin lỗi đi.

-Anh mà phải đi xin lỗi con gái á hả .

- Giờ có xin lỗi không – Ngọc Linh ra bộ giận.

-Ờ..xin lỗi – Ken ỉu xìu nói, yêu làm người ta thay đổi quá nhiều mà.

-Hihi…hahaha

-Hahaha

Bọn nó ngồi xem đang tính can thì nghe Ken yểu xìu xin lỗi thì bật cười, tiếng cười của tụi nó thật hồn nhiên, vô tư…

_____________Hết chương 23________________

Tiếp theo : Chương 24 – Cô dâu mất tích . Tại sân bay Nội Bài :

Hôm nay sân bay thật náo nhiệt nghe nói hình như là có nhóm nhạc thần tượng nào đó ở Hàn sang Việt Nam, bọn nó cũng không để tâm cho lắm vì dù sao cũng 1 thời sống bên Hàn mà. Lượng fan ra đón thần tượng đông thì thôi rồi, đứng từ trong ra tới cả ngoài sân bay nhưng nếu chỉ có vậy thì không nói làm gì, tụi nó lại đi cùng khoang vip với nhóm nhạc đó (ủa, vậy sao tụi nó không nhớ có ngồi chung nhỉ ) mới chết chứ.

Devil mặc cái quần thụng màu xám cùng cái áo thun cổ tim màu đen kết hợp với bộ tàu màu nâu, cái kính râm cũng màu nâu nốt nhìn dáng vẻ rất ư là lãng tử. Ken thì mặc chiếc quần bò, áo phọt rộng, đeo tai phone kính râm, mỗi khi cười là để lộ chiếc răng khểnh nhìn rất ư là baby. Han Yu hơi giản dị tí , chiếc quần jean với chiếc áo sơ mi hàng hiệu, đội nón nhìn rất ư là…cuốn hút.

Ba nàng nhà ta chơi nổi, Ngọc Băng mặc chiếc quần bó áo cánh dơi rộng trắng , xả tóc (mới uốn nhuộm màu hạt dẻ ) cũng đeo kính (kính cặp với Devil á) còn Ngọc Linh thì thôi rồi, cách ăn mặc vẫn không bỏ được, chiếc quần sort ngắn để lộ đôi chân dài trắng ngần với chiếc áo ba lỗ đen đứa con trai nào nhìn chắc cũng phải xịt máu mũi. Ha Ra đã lấy lại được vóc dáng nhưng vẫn thích mặc váy nên cô chọn 1 chiếc váy màu hồng phấn tương đối giản dị ( Hai vợ chồng Yu Ra ai cũng giản dị nhỉ ).

6 đứa đang ung dung nhàn hạ bước từ trong khoang máy bay ra thì ngay lập tức những tiếng thét chói tai làm bọ nó muốn hòn xiu phách tán.

-AAAAAAA

-AAAAAaaaaaaaaaa…

Chả là bọn fan kia nhầm tụi nó là nhóm nhạc thần tượng ( đâu giống đâu ta, thấy người ta đẹp quá nên nhận bừa thì có ) nên ừa tới náo loạn cả sân bay.Tình huống bất ngờ quá làm tụi nó không chuẩn bị kịp thế là mỗi đứa mỗi hướng, bị fan cấu xé, tặng hoa, gấu bông xin chữ kí, ở đây không thể nào dùng vũ lực nên tụi nó đành đơ ra chờ lực lượng bảo vệ giải cứu, hic.

-Ê, Suju bên kia mà – 1 fan hét lên nhưng dường như chỉ có1 số là nghe thấy.

Từ trong khoang lúc này nhóm nhạc mới bước ra, vậy là đám fan lại 1 lần nữa xô đẩy, chèn ép nhau bay đến nơi ca sĩ… (haizz, 1 hiện tượng của nước ta ).

Hic, hic….

_________________________________________

Khi đã an vị ngồi trên xe rồi tụi nó vẫn còn hồn bay phách lạc, cũng may không có chuyện gì xảy ra, không là tụi nó làm cỏ cái sân bay này luôn.

-Ken, sân bay này thuộc quản lí nhà anh đúng không – Ngọc Linh xoa xoa cánh tay trầy trụa tùm lum lườm lườm Ken.

-Hì cái này là anh không biết đâu, em nói pama anh ấy – Ken cười hề hề xoa xoa đầu.

-Hừm …

-Có đâu không ? – Han Yu nhìn HA Ra hỏi, chật vật giữ lắm tụi nó mới thoát được ra khỏi sân bay một cách đầy đủ.

-Chậc, sau này có cho tiền anh cũng không thèm làm người nổi tiếng nữa – Devil lắc lắc cánh tay đang sưng đỏ của anh, chả biết hồi nãy không biết do chèn ép hay sao mà giờ tay anh cũng bị thương luôn.

-Chắc mấy tên ca sĩ đó giờ đang chật vật đây – Ngọc BĂng nhìn lui hướng sân bay lắc lắc đầu…

Đã 1 tháng từ cái ngày ấy, 2 ngày nữa là bữa tiệc đính hôn bắt đầu nhà nào nhà nấy tích cực chuẩn bị , làm tụi nó chẵng có thời gian đi chơi như mấy bữa đầu nữa. Pama Ngọc Linh từ bên Mĩ còn pama Han Yu với Han RA ở bên HÀn đều phải bay về Việt Nam , khách khứa được mời kĩ lưỡng dù sao cũng là lễ đính hôn của những thế lực tầm cỡ mà, sao diễn ra đơn giản được.

Nhà hàng 5 sao WEDDING được chọn làm nơi tổ chức, nằm ngay ở trung tâm thành phố nên tiện cho việc đi lại.

Reng…reng…

-Alô.

-Cô là Ngọc Băng đúng không ?

-Tôi đây, cô là ai.

-Tôi nghe nói ngày kia là cô đính hôn rồi phải không ?

-Đúng.

-Nếu muốn biết tôi là ai thì 8h sáng mai đến *** gặp tôi …Tút..tút…

_Nè…nè, ai mà kì cục thế không biết.

Ngọc BĂng thầm rủa rồi giục điện thoại sang 1 bên ngủ tiếp.

-Devil, con ngủ sớm đi , sáng mai là đính hôn rồi – Papa Devil vào phòng con trai thì thấy anh đang đứng bên ban công suy nghĩ đăm chiêu nên nhẹ nhàng khuyên.

-Dạ, papa cũng ngủ sớm đi, mấy hôm nay vì chuyện của con mà papa lo nhiều rồi.

-Ừ, pa biết mà, con trai pa giờ đã lớn rồi, sớm muộn gì thì Thiên Hoàng gia với tập đoàn HOPY cũng là của con thôi, cố mà quản lí cho tốt nhé – Ông khoác tay lên vai đứa con trai mình , nó đã trưởng thành thật rồi.

-Hì, con biết mà pa, mà mai chị con coc về không pa ? – Devil chợt nhớ ra rồi hỏi pa mình.

-Haizz, ta cũng không biết nữa, nhớ lại ngày xưa ta cũng có lỗi quá nếu ta không nóng giận quá thì chắc nó cũng đã không bỏ đi đến giờ vẫn chưa có tung tích.

-Thôi, pa đừng buồn nữa , con tin chị 2 chắc giờ cũng không giận pa nữa đâu.

-Ừm, nó cũng thật là, con gái gì mà tính tình như con trai ấy – Ông lại1 lần nữa thở dài rồi đi ra ngoài.

Devil nhìn theo bóng cha mà lòng anh cảm thấy xót xa.

-Chị à, chị hãy mau về đi – Devil nhìn ra bầu trời đêm thầm nhủ.

Còn nhớ ngày ấy, chị 2 hơn Devil 1 tuổi, năm anh học lớp 8 thì chị anh học lớp 9. Tuy chỉ mới 14 tuổi nhưng chị ấy đã rất nổi tiếng trong thế giới đêm, một lần đi bão chị bị tai nạn phải nhập viện nhưng cũng may là không sao.Papa anh do nóng giận quá nên đã tát chị 1 cái đòi cắt đứt tình cha con, thế là chị bỏ đi, từng ấy năm rồi, pama và cả anh cho người tim kiếm tung tích chị khắp nơi nhưng nhận được chỉ là sự vô vọng.

Nhạc chuông bài tonight của big bang vang lên làm cắt đứt dòng hồi tưởng của anh :

-Con nghe ạ.

-Devil à, Ngọc Băng…Ngọc Băng nó..nó mất tích rồi .

-Cái gì ???

_________________

-Cô ấy mất tích lâu chưa ạ – Devil nôn nóng hỏi ông Triệu lòng cũng đang nóng như lửa đốt ngồi trên ghế sa lông.

-Ta cũng không biết, do lu bu quá nên ta cũng không để ý đến nó lắm, tối nay ta vào phòng thì không thấy nó đâu, gọi điện đến nhà các bạn nó cũng không thấy điện thoại thì không liên lạc được nên ta mới gọi cho con đó.

-Bác đã cho người đi tìm chưa.

-Rồi, nhưng giờ vẫn chưa có tin gì hết – BÀ Triệu mắt rưng rưng lo lắng cứ đi qua đi lại bên cái điện thoại.

Cả đêm hôm đó, không ai ngủ được, các pama thì ở nhà trông tin còn tụi nso thì chạy xe đi tìm trong đêm đến những nơi tụi nó hay đến, thậm chí là dòn tìm danh sách xuất cảnh nhưng vẫn không có tung tích gì cả.

Còn Ngọc BĂng , cô ấy đang ở đâu ???

TẠi phòng 255 của 1 khách sạn Vip, Ngọc Băng ôm đầu tỉnh dậy, cô vẫn cảm thấy choáng, có lẽ do tác dụng của thuốc mê, nhìn xung quanh chẵng thấy ai cả, gió từ ngoài ban công lùa vào làm cô thấy lạnh.

Có người ngoài ban công, trước mắt cô bây giờ là 1 cô gái đang xoay lưng nhìn ra ngoài :

-Cô …là ai ???

Người đó từ từ quay mặt lại…

-Cô…

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

Đã 9h30 sáng, lực lượng đưa đi tìm Ngọc Băng dường như muốn xới tung cả thành phố nhưng cũng vẫn chưa tìm ra cô ấy.

TẠi WEDDING khách khứa đã tới đông đủ, chỉ nửa tiếng nữa là buổi lễ đã bắt đầu , cả đám tụi nó lo lắng nhìn Devil :

-Bây giờ làm sao đây, buổi lễ gần bắt dâu rồi – HA RA trong chiếc váy lấp lánh nói.

Tụi nó đều đã thay đồ chuẩn bị tất cả xong hết rồi, kể cả Devil cũng đã thay đồ nhưng vẫn chưa có tin của Ngọc BĂng .

-Cứ để buổi lễ bắt đầu đi, tôi tin Ngọc Băng sẽ đến.

-Nhưng mà… – Ngọc Linh đang tính nói thì đã bị Ken thụi vào tay làm cô cũng ngưng không nói nữa.

-Buổi lễ sắp bắt đầu, mời quý vị và các quang khách tập trung về khán đầi để chào đón sự có mặt của những nhân vật chính.

-Tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên lại càng làm tụi nó thêm lo, đã tới giờ rồi…

_________Hết chương 24__________

Tiếp theo : Chương 25 – Đoạn kết. - Hôm nay là ngày trọng đại của…. – Khi kết thúc bài diễn văn này cũng là lúc bọn nó phải xuất hiện ở khán đài để làm lễ nhưng bây giờ Ngọc Băng vẫn chưa có mặt , mồ hôi bắt đầu rịn ra. Ước muốn duy nhất của tụi nó lúc này là mong sao cho thời gian ngừng lại.

-Ờm, đã đến giờ, vậy thì các vị hãy chào đón sự có mặt của các cặp đôi hạnh phúc ngày hôm nay – Tiếng của M.C chương trình làm tụi nó phải nhăn nhó mặt mày .

-Tụi mi đi trước đi ta sẽ đi sau – Devil bình thản trả lời, không thể nào không có tung tích của Ngọc Băng được trừ khi chính cô không muốn tham gia buổi lễ này.

-Nhưng mà…

-Trễ rồi đấy, đi đi …

Hai cặp tình nhân bước vào ngay lập tức đón nhận được tràn vỗ tay ồ ạt từ những quan khách có mặt, đúng là trai tài gái sắc, Devil cũng đã đi vào buổi lễ nhưng không phải đi vào từ cửa chính như những cô dâu chú rể kia mà đi vào cửa phụ ( đính hôn mà sao giống đám cưới thế nhỉ ??? ), đường chuyên dành cho những quan khách tới trễ nhưng không muốn phá hỏng buổi tiệc.

-Chẵng lẽ em không muốn đính hôn – Devil nhìn ra phía cửa , nói nhỏ cho đủ mình nghe còn 5 phút nữa là buổi lễ đính hôn bắt đầu cũng là lúc diễn ra lời tuyên thề, anh không muốn làm gián đoạn buỗi lễ của những đứa bạn thân kia có lẽ…

Lời bàn tán đã bắt đầu, đa số họ đều thắc mắc sao chỉ có 2 cặp còn thiếu gia nhà họ Thiên Hoàng và tiểu thư nhà họ Triệu nữa cơ mà…

Devil từ từ bước lên khán đài, tuy không đành lòng nhưng có lẽ anh phải làm thôi, sự không có mặt cua Ngọc BĂng hôm nay đã nói lên tất cả, không thể trùng hợp như vậy được, mất tích đúng ngày sắp cử hành lễ đính hôn. Mà có cho là trùng hợp cô bị bắt cóc đi nữa, thì với thế lực của cả 3 nhà liên kết lại, đến nỗi muốn lật tung cả thành phố luôn mà không tìm được là vô lí, chỉ có 1 lí do để giải thích cho tất cả là cô không muốn đính hôn với anh…

Ra hiệu và sau khi thay thế chỗ của tên MC đang dẫn chương trình anh lạnh lùng nhìn xuống khán đầi nơi hiện diện những thế lực lớn, không lớn sao được toàn là những nhân vật tầm cỡ được cả 3 nhà mời mà :

-Chắc quý vị cũng đang thắc mắc tại sao từ lúc buổi tiệc bắt đầu tới giờ vẫn không thấy sự hiện diện của cô dâu Ngọc Băng.

-Devil à con đnag tính làm gì đây – Ông Thiên nhìn đứa con trai lo lắng mà lo lắng còn ông Triệu (papa Ngọc Băng) chỉ biết lắc đầu mắt cứ đăm đăm ra cửa chờ sự xuất hiện của kì tích, con gái ông tại sao khi không lại mất tích chớ???

-Không để mọi người chờ đợi lâu sau khi giải đáp thắc mắc của mọi người thì buổi lễ vẫn sẽ được tiếp tục … à có lẽ buổi đính hôn ngày hôm nay chỉ còn ..- Devil dừng lại , cả khán đầi cũng đang im lặng chờ đợi Devil.

-KHOAN ĐÃ – Kèm theo lời nòi là hành động, cánh cửa bật mở, sau cánh của chắc ai cũng biết là ai, 1 người đứng đó môi nở nụ cười thật tươi, khoác trên mình bộ váy trắng tinh khiết tất cả như đã chuẩn bị sẵn sàng.

-Buổi lễ vẫn tiếp tục chứ – Ngọc Băng nói, nhìn cô cứ như tiên nữ giáng trần xung quanh là thứ anh sáng chói loà (tg : chứ không phải đúng ngay cửa chắn hết ánh sáng của người ta à. Xí ) .

Theo sau lời nói đó là tiếng vỗ tay của tất cả mọi người có mặt.

-Tất nhiên …………..

Chắc ai cũng thắc mắc người phụ nữ đã đưa Ngọc Băng đi là ai nhỉ, vậy thì xem nhé :

Sau khi buổi lễ đính hôn đã kết thúc :

-Ngọc Băng con đi đâu mà bây giời mới chịu xuất hiên hả ? – Ông Triệu lo lắng chất vấn con gái.

-Ừm … con – Ngọc BĂng cúi đầu không trả lời.

-Thôi đi ông xui con bé đã về là tốt rồi, tôi cứ tưởng … – Papa Devil chen vào bênh con dâu.

-Tưởng rằng em dâu sẽ bỏ đi giống con chứ gì – Câu nói làm mọi người giật mình nhìn ra….

-Chị hai – Devil cất tiếng gọi không tin rằng chị mình đã trờ về.

-Tracy , con …cuối cùng con cũng đã về – Bà Thiên vui mừng ôm đứa con gái bẻ bỏng, bà đã hối hận biết bao khi trước kia để con gái bà phải bỏ đi rời xa mái ấm gia đình này. (cái tên tracy mọi người thấy quen không nè , trở về chương 4 nhé ).

-Mama , hì hì – Đáp trả lại cái ôm của mẹ cô nhìn sáng cha , ông Thiên hiện giờ đang bất động nhìn đứa con gái năm xưa tại ông mà phải bỏ đi.

-Papa à, con xin lỗi, lúc trước…con đã sai – Cô rưng rưng nước mắt nhìn người cha tóc đã lấm bác, mới có mấy năm mà cha đã già đi nhiều quá.

-Không…con không sai..là ta sai – Ôm chầm con gái, nước mắt ông lại rơi, rơi vì tình yêu, vì tình cảm cha con cao quý…

-Chính con đã dụ Ngọc Băng ra ngoài, con chỉ muốn thử thách tình cảm của cô em dâu tương lai thôi, pa có trách con không ?

-Không, ta không trách con ….

Và sau đó là 1 màn lâm li bi đát, gia đình nhận nhau – song hỷ lâm môn và tiếp theo đó nữa là1 màn nhận lỗi của cô chi Tracy với 2 bên gia đình nhưng may mắn là không có ai trách cô cả, họ đều mừng cho sự trở về của cô…

Một thời gian sau tiếng cha xứ lại 1 lần nữa cất lên trong nhà thờ :

-Con có nhận người nam này làm chồng, để sống với nhau trong giao ước hôn nhân? Con sẽ yêu mến, an ủi, kính trọng và gìn giữ chàng; khi đau yếu cũng như lúc mạnh khỏe; từ bỏ mọi người khác để trung trinh với chàng đang khi hai người còn sống chăng?

-Dạ….Có – Tiếng cô dâu trả lời đầy e thẹn.

-Con có nhận người nữ này làm chồng, để sống với nhau trong giao ước hôn nhân? Con sẽ yêu mến, an ủi, kính trọng và gìn giữ nàng khi đau yếu cũng như lúc mạnh khỏe; từ bỏ mọi người khác để chỉ yêu mình nàng, chung thuỷ với nàng ?

-Dạ có – Trái ngược lại với cô dâu tiếng trả lời này lại đầy dứt khoác.

Bộp….Bộp…Bộp….

Trên bầu trời những công chim bồ câu bay lên, nó mang một màu trắng tinh khiết, một màu trắng mở đầu cho tương lai mới hạnh phúc mới….

***************************

Sorry cả nhà, do tác giả đang bận học phải viết gấp nên có lẽ đoạn cuối này sẽ không hay cho lắm và sẽ có một số bạn khong hài lòng. NHưng yên tậm truyện vẫn còn 3 phiên ngoại nên các bạn không hài lòng ở đâu hoặc muốn phiên ngoại của cặp nào thì cứ phản hồi cũng đừng trách tác giả nhé, iu mọi người nhá <3 data-blogger-escaped-br=""> _______________THE END_____________
Tung bông..tung hoa…tung dép nào…..
Từ khóa : , Ai Mới Là Siêu Quậy chập cuối, Ai Mới Là Siêu Quậy chập cuối